Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Cần một tấm lòng “để gió cuốn đi”…!

Cần một tấm lòng “để gió cuốn đi”…!
khắp đạo tràng, có rất nhiều phật tử biết mình chỉ là hạt bụi giữa thế nhân, và họ thầm lặng làm từng việc tốt nhỏ nhất hằng ngày, cho đến những chuyến đi từ thiện tập thể

Một câu hát nổi tiếng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: ”Sống trên đời cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi”
                             “Thắp lên ngọn lửa hồng
                                Ấm áp giữa trời đông
                                Giữa cõi đời lạnh lẽo
                                Cần nhau một tấm lòng”

Một tấm lòng rộng mở để ôm ấp mọi nỗi khổ niềm đau của chúng sinh, để lắng nghe, thấu hiểu, thương yêu, bao dung và tha thứ. Đó là con đường chấm dứt khổ đau, thành tựu được chân, thiện, mỹ.
 
Hòa cùng truyền thống “Lá lành đùm lá rách” của người Việt, tinh thần từ bi của đạo Phật đã giúp xã hội thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, mang lại an lạc ấm no cho tất cả mọi người.

Đức Dalai Lama cũng chọn từ bi làm tôn giáo. Trong đạo Phật, pháp bố thí luôn đứng đầu trong Tứ nhiếp pháp, Lục độ ba la mật, Thập thiện. Công đức của pháp bố thí vô lượng vô biên, bất khả tư nghì, nên tùy hỷ công đức bố thí cũng có phúc đức lớn không kém phúc đức của sự bố thí. 
 
Vậy nên, có thể coi, phúc đức của sự bố thí như một ngọn đuốc sáng, tùy hỷ công đức ấy là truyền mồi lửa để thắp sáng những trái tim còn chìm trong vô minh, để sưởi ấm những cảnh đời bất hạnh. Như trong kinh Tứ Thập Nhị Chương đã dạy, tùy hỷ công đức không làm giảm đi phúc đức của việc thiện, cũng giống như truyền lửa giữa những cây đuốc không làm lửa tắt. Tại sao lửa không tắt khi đi được truyền đi? Vì sao phúc đức không giảm đi khi tùy hỷ? Lửa không tắt vì cây đuốc nào cũng có chất bắt lửa, cũng như phúc đức không mất đi khi tùy hỷ công đức bằng Tâm thiện lành, vô tư và khiêm hạ. Tâm như thế mới có thể theo gió để lan tỏa hương thơm vào đời.
   
Làm thế nào để có được một tấm lòng như thế? Vì đâu mà những người con Phật có thể cảm thấy hoan hỷ an lạc từ trong Tâm, ngay khi âm thầm cho đi mà không cần nhận lại dù chỉ một lời khen ngợi hay cảm ơn? Vì Tâm thiện của bạn đã được thể hiện hàng ngày trong từng thái độ và cử chỉ nhỏ nhất, để làm cho mọi người xung quanh hạnh phúc, từ đó tâm thiện dần dần được nuôi dưỡng thành Tâm Từ Bi sẵn sàng ban vui cứu khổ, khi đó, chỉ cần thấy người khác hạnh phúc, Tâm Từ cũng đủ mang lại niềm hoan hỷ lớn lao không kém cảm giác được khen ngợi hay cảm ơn.

 
Vậy nên trong cuộc sống này, vẫn có những người âm thầm cho đi đến khi cuối đời mới được biết đến. Kính xin dâng nén tâm hương đến tấm lòng từ bi, mật hạnh vi tế, lượng cả bao dung của cố Đại lão Hòa thượng Thích Chí Tín. Khi Ngài còn tại thế, từ khi Ngài còn trẻ, mỗi buổi sáng 5 giờ, sau khi xả thiền, Ngài vẫn ra sau hè nhóm lửa cơm nước, chuẩn bị bữa sáng cho các thầy, kể cả các chú. Ngày nào cũng thế, ba lần nấu cơm cặm cụi hoan hỷ. Ngài đường đường là Như Lai sứ giả “Nhập Như Lai thất, tọa Như Lai tòa, hành Như Lai sự”, vậy mà Ngài kiêm nhiệm vai trò anh nuôi, ngày đêm cần mẫn, chăm chút trong ngoài, không một lời than vãn.

Năm 1975, dân di tản từ cao nguyên chạy xuống, miền Trung tràn vào, chùa Tỉnh Hội thành nơi tị nạn. Người đông chen chúc, bẩn thỉu, ồn ào ngay trong chính điện. Có người ngã bệnh từ trần, bơ vơ lạc lõng, Ngài mua quan quách, cho người tẩm liệm và chở xuống nghĩa trang Phật giáo mai táng. Những năm sau đó, thấy dân tình khốn khổ, bệnh tật gia tăng, Ngài chắt chiu từng từng trái cam, trái chuối, chủ nhật nào cũng mang xuống bệnh viện làm quà cho bệnh nhân, ngõ hầu xoa dịu phần nào nỗi cơ hàn khổ đau của họ.

Vì vậy nhác thấy hình bóng Ngài trong bộ đồ nâu bạc màu dung dị, mọi người đều chắp tay “ Ông Phật đến! Ông Phật đến”; Ngài đã âm thầm gieo vào lòng người bất hạnh những hạt giống từ bi của chư Phật như vậy đó
 
Hay trên thế giới, cố tỷ phú Mỹ Steve Jobs – cha đẻ của thương hiệu Apple toàn cầu đã âm thầm làm từ thiện ở nhiều nơi, đến khi ông qua đời, những câu chuyện về quãng thời gian âm thầm làm việc thiện mới được tiết lộ.
 
Ngoài ra, ở khắp đạo tràng, có rất nhiều phật tử biết mình chỉ là hạt bụi giữa thế nhân, và họ thầm lặng làm từng việc tốt nhỏ nhất hằng ngày, cho đến những chuyến đi từ thiện tập thể.
 
Thật sự, tính chất của trí tuệ chư Phật là khiêm hạ và nhún nhường thể hiện qua những việc tốt thầm lặng như vậy. Vì họ không biết từ vô số những kiếp trước họ đã tạo tác bao nhiêu Nghiệp thiện và ác, cho nên kiếp này họ chỉ giả thiết, phúc đức của họ chỉ bằng một bát nước chứ không phải cả một dòng sông.

Vậy nên nếu lần nào làm việc tốt cũng cần cho nhiều người biết, để nhận được nhiều lời khen hay cảm ơn, tâm ngã mạn sẽ như nắm muối làm hỏng cả một bát nước công đức của mình. Tu như vậy là mới chỉ được phần lợi tha chứ chưa tự lợi, như là mới xong được cái mái nhà trước khi làm cái cột.
   
Người con Phật tu để phá tan núi ngã man, rồi mới hạ được thành phiền não, phiền não trong tâm mình bớt đi, nhường chỗ cho tâm thanh tịnh, thì việc ban vui cứu khổ mới được thành tựu.

Pháp Bố thí có thể đem lại lợi ích cho mọi người, để lại tiếng thơm trong lòng đời, và thành tựu an lạc trong Tâm hành giả; khi hành giả bố thí với tâm vô tư, không nhìn thấy mình trong khi bố thí, không để cho nhiều người biết, và trong tâm mình không nên khởi niệm nào về việc mình đang bố thí. Vì bố thí giúp tâm khởi niệm lành, niệm lành cũng chỉ có thể cho ta tận hưởng cảm thọ hoan hỷ cho riêng mình trong một khoảng thời gian nào đó trong cuộc sống, rồi mãn kiếp lên cõi Trời hưởng phúc, chứ không giúp mình thoát khỏi luân hồi sinh tử, niệm bất thiện như ngã mạn lại càng làm mình tổn phúc. 
 
“Phật dụng cái Tâm”: của bố thí không quan trọng bằng cách bố thí, quan trọng thay, cách cho đi như thế nào để người được nhận cảm thấy tình thương yêu xoa dịu được nỗi khổ của họ, và tăng trưởng đức tin trong sạch nơi Tam Bảo; cũng để cho người cho thành tựu chân thiện mỹ trên con đường tu hạnh Bồ đề.

AI SẼ LÀ CHỦ NHÂN CỦA 5 TRIỆU YÊN?

Bỗng dưng nhặt được hơn 1 tỉ đồng: Người đàn bà bí ẩn
Chị Hồng cho biết, một phụ nữ từng tìm đến tận nhà gặp chị để "thuyết phục, chứng minh" số tiền 5 triệu yen Nhật (hơn 1 tỉ đồng) mà chị nhặt được cách đây 1 năm là của chồng mình gửi về từ Nhật.

Nếu chị ấy chứng minh được mình thực sự là chủ nhân của 5 triệu yen Nhật trong thùng loa đó thì tôi sẵn sàng trả. Nhưng nếu người này không phải là chủ nhân của số tiền trên thì 1 xu cũng không thể lấy được - Chị Huỳnh Thị Ánh Hồng
Công việc vất vả hằng ngày của “tỉ phú ve chai” - Ảnh: Lam Ngọc 
Chủ nhân của 5 triệu yen?

Chiều 27.4, trao đổi với Thanh Niên Online, chị Huỳnh Thị Ánh Hồng (36 tuổi, quê Quảng Ngãi) cho biết ngày 14.4, một phụ nữ đã tìm đến tận nhà gặp chị để thuyết phục, chứng minh số tiền 5 triệu yen Nhật mà chị Hồng nhặt được cách đây 1 năm là của chồng mình gửi từ Nhật về.

Theo dự kiến, ngày mai 28.4, nếu không có ai chứng minh được số tiền trên là của mình, cơ quan chức năng sẽ hoàn tất thủ tục trao số tiền này cho vợ chồng chị Hồng. Tuy nhiên, sáng nay 27.4, Công an quận Tân Bình (TP.HCM) đã thông báo với chị Hồng tạm hoãn thời gian giao trả số tiền để xác minh lá đơn của một phụ nữ (ngụ Hóc Môn, TP.HCM) cho rằng số tiền đó là của chồng đi làm ở Nhật gửi về.

Liên quan đến chi tiết này, theo chị Hồng, từng có một phụ nữ lạ mặt tìm đến nhà gặp chị Hồng, đề nghị chị dành thời gian đi gặp anh họ của người này để chứng minh số tiền là của chồng người này ở Nhật gửi về.
Theo phụ nữ trên, khi gửi về, chồng chị này bỏ tiền trong máy nghe đài, do không biết trong đó có tiền nên người nhà đem đi bán ve chai.
Chị Hồng cho biết mình không đồng ý gặp mà đề nghị phụ nữ này đến Công an quận Tân Bình để làm việc.
“Nếu chị ấy chứng minh được mình thực sự là chủ nhân của 5 triệu yen Nhật trong thùng loa đó thì tôi sẵn sàng trả. Nhưng nếu người này không phải là chủ nhân của số tiền trên thì 1 xu cũng không thể lấy được”, chị Hồng nói.
Chị Hồng thắc mắc: “Tại sao 1 năm qua các phương tiện truyền thông, cơ quan chức năng đã đưa tin xem ai là chủ nhân thực sự để hoàn tất thủ tục trao trả thì họ không tìm đến. Đến khi chúng tôi sắp được nhận lại số tiền này thì họ lại xuất hiện?”.
Như Thanh Niên Online đã thông tin, cuối năm 2013, trong lúc đi mua ve chai trên đường Trần Văn Quang (thuộc phường 10, quận Tân Bình), chị Hồng mua được một thùng sắt hình vuông bên trong có một hộp gỗ đựng 5 triệu yen Nhật (tương đương hơn 1 tỉ đồng). Sau đó, Công an quận Tân Bình tiếp nhận số tiền 5 triệu yen, rồi làm thủ tục gửi vào Kho bạc Nhà nước.

Phải chứng minh tiền gửi về hợp pháp
Liên quan đến tình huống bất ngờ phát sinh ở "phút 89", luật sư Nguyễn Đức Chánh (Đoàn Luật sư TP.HCM) cho rằng trước hết, ngườ tự nhận là chủ nhân của 5 triệu yen phải chứng minh số tiền này là hợp pháp.
Luật sư Chánh nhận định luật dân sự quy định sau một năm kể từ ngày tài sản được phát hiện nếu không có người đến nhận thì số tiền này sẽ thuộc về người phát hiện. Như vậy, sau ngày 28.4 nếu có người gửi đơn yêu cầu sẽ không được chấp nhận, cho dù có cơ sở để chứng minh số tiền đó của họ. Trong trường hợp này, đơn yêu cầu của phụ nữ kia gửi đến cơ quan công an trong thời hạn (trước ngày 28.4) nên được công an thụ lý xem xét là đúng theo quy định. Cơ quan công an phải tiến hành xác minh xem người này có thật sự là chủ của số tiền này hay không. Việc làm này phải mất thời gian nên công an hoãn thời gian trao tiền cho chị Hồng để xác minh là đúng.
Cũng theo luật sư Chánh, người nộp đơn yêu cầu muốn nhận tài sản phải chứng minh số tiền trên là thuộc sở hữu hợp pháp của chị. Trong đơn, phụ nữ này cho rằng số tiền trên do chồng chị ở Nhật gửi về thì chị phải chứng minh được nguồn gốc cũng như phương thức gửi tiền về. Nếu gửi qua ngân hàng phải có chứng từ của ngân hàng, nếu gửi bằng các phương thức khác cũng phải có đầy đủ chứng từ hợp pháp.
Một vấn đề mà luật sư Chánh lưu ý đó là nếu xác định đây là ngoại tệ gửi từ nước ngoài về thì nhất định phải được gửi theo con đường hợp pháp. Tức là phải thông qua ngân hàng, hoặc nếu gửi bằng đường khác cũng phải được khai báo với cơ quan chức năng.

Chuyển tiền bất hợp pháp có thể bị xử lý hình sự
"Mọi cách thức chuyển tiền từ nước ngoài về Việt Nam bất hợp pháp đều không được công nhận, thậm chí còn có thể bị xử lý hình sự", luật sư Chánh khẳng định.
Theo luật sư Chánh, nếu vận chuyển bất hợp pháp số tiền lớn như vậy qua biên giới thì người chuyển tiền có thể bị khởi tố theo Điều 154 Bộ luật Hình sự về tội "vận chuyển trái phép hàng hóa, tiền tệ qua biên giới".
Nhiều chuyên gia đã đặt nghi vấn về việc yêu cầu của người phụ nữ kia, bởi nếu số tiền kia thật sự của chị thì tại sao mãi đến thời điểm này chị mới gửi đơn yêu cầu. Số tiền cả tỉ đồng chứ đâu phải ít. Hơn nữa, tiền yen Nhật vốn không được sử dụng phổ biến tại Việt Nam, nếu gửi về thì thông thường người ta sẽ chuyển đổi sang tiền Việt hoặc USD. Để nguyên tiền yen Nhật rồi bỏ vào máy nghe đài là điều không bình thường.
Cũng có người đặt giả thiết nếu có người cố ý gian dối, nộp đơn sai sự thật để nhận tiền thì có bị xử lý gì không, luật sư Chánh cho rằng hiện nay pháp luật chưa có quy định xử lý nếu người gửi đơn yêu cầu không có cơ sở chứng minh. Thậm chí nếu người gửi đơn yêu cầu có hành vi gian dối cũng rất khó xác định.
"Trường hợp này, nếu bà Hồng chứng minh được bà đã thực sự bị thiệt hại do chậm nhận tiền lẽ mà ra được nhận sớm hơn thì có thể khởi kiện yêu cầu người phụ nữ kia bồi thường. Tuy nhiên, để chứng minh được thiệt hại trong trường hợp này không đơn giản", luật sư Chánh nói.

Nguồn : Thanh Niên Online (http://www.thanhnien.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/bong-dung-nhat-duoc-hon-1-ti-dong-nguoi-dan-ba-bi-an-556350.html)

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Nhân quả thường đến muộn...cô cứ nghỡ đời không có báo ứng!

Tôi thẳng thắn nói rằng cô là người con gái hư, có lối sống buông thả, đua đòi, không biết mình là ai giữa chốn thị thành đầy cạm bẫy này.

Cô cứ tưởng mình có chút nhan sắc, trẻ trung, chút may mắn khi gia đình khá giả, có điều kiện, là cô có quyền ăn chơi xả láng, không cần biết đến những hậu quả sau đó.

Và cái sự bất chấp, ngộ nhận ấy đã buộc cô phải trả giá đắt.

Là sinh viên đại học, cô không chăm chỉ đèn sách, lại đua đòi theo bạn xấu đến quán bar, vũ trường. Bố mẹ thuê cho căn hộ để yên tĩnh học hành thì cô rước bồ về ăn ở, sinh sống như vợ chồng.

Người đàn ông chung sống với cô lại chính là người đã nhân cơ hội cô nhậu say xỉn không còn nhận thức mà chiếm đoạt đời con gái của cô.

Vậy mà cô lại lao vào cuộc tình với hắn như một con thiêu thân với ý nghĩ là không còn gì để mất.

Sự dại dột, ngu muội của cô đã phải trả giá, khi người tình lợi dụng bỏ vào túi xách của cô bao thuốc lá chứa đầy thuốc lắc để hắn phân phối cho những kẻ nghiện ngập ở vũ trường.

Cái giá phải trả là quá cay nghiệt, quá phũ phàng phải không cô?

Cái gì cũng có căn nguyên của nó, việc cô làm, cô phải gánh chịu hậu quả. Gieo gì sẽ gặt nấy thôi, cô ạ.

Tuổi cô còn trẻ, tương lai còn dài, cô hãy bình tĩnh nhìn nhận lại tất cả mọi việc, từ đó rút ra bài học mà cảnh tỉnh chính mình. Không có gì là quá muộn nếu cô thực sự biết hối lỗi.




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Mãi mãi là bao lâu?

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác.

Đôi khi em tự hỏi mình, mất bao lâu để quên nhau. Câu chia tay để kéo mối quan hệ trở về ngày chưa gặp nhau đó, khi nào mới làm xong nhiệm vụ của nó?

Là một khoảnh khắc phải không, như khi ta nhìn thấy nhau? Ánh mắt là nơi đầu tiên bắt đầu cảm xúc, khi chẳng hiểu tim đã cảm nhận gì chưa mà ánh nhìn cứ hướng mãi một hướng. Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng sau đó cả hai sẽ cùng sánh bước? Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng rất lâu sau đó, cả hai phải cố gắng quên nhau, quên cả những ngày đầu?

Là rất lâu phải không, như khi ta nhận ra đã yêu nhau quá nhiều? Bên nhau ngần ấy thời gian, trải qua bao nhiêu sóng gió, em mới dám chắc chắn rằng mình đã yêu, đã nhớ mãi một người con trai ngày ngày xuất hiện giúp em cười làm em vui. Tình cảm không phải là điều hờn hợt đúng không anh? Cần nhiều thời gian thế để nghĩ suy, vậy mà cuối cùng vẫn ngậm ngùi chia tay sự lựa chọn của mình.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chạm tay nhau? Cái chạm tay nhanh chóng để rồi ta rụt rè rút lại, tình yêu thuở ban đầu sao long lanh quá, ấm lòng quá! Để rồi sau đó ta nghe thấy trái tim kia cùng nhịp đập, bàn tay kia cùng hơi ấm. Hai con người thuộc về nhau.

Là rất lâu phải không, như khi anh ôm chặt em mỗi lần giận dỗi? Anh thì thầm lời xin lỗi nghe vừa giận vừa thương. Em giận thế nào khi cảm giác nhỏ bé trong vòng tay anh là điều khiến em bình yên nhất, em dỗi làm sao khi câu an ủi sau những hờn ghen vụn vặt còn ngọt ngào hơn cả lời tỏ tình ngày trước.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chào nhau? Khi bầu trời cao lớn kia chẳng thể ôm nổi thân hình em nhỏ bé, vai em run lên theo từng tiếng nấc, bàn chân rệu rã chừng như mặt đất đã biến tan đi. Một giây ấy sao dài rộng quá khi nó sống mãi trên vết thương chưa lành. Em khóc cả một dòng sông mà sao chẳng thấy anh đến dỗ.

Là rất lâu phải không, như những ngày em cố xóa đi dòng kí ức? Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác. Hồi ức sao ít ỏi quá, mà em buồn mãi chẳng thấy nhẹ nhõm hơn. Thực tế là, thời gian để đau đớn dằn vặt sau chia ly đôi khi còn dài hơn cả khoảng thời gian hai người từng yêu nhau!

Là bao lâu vậy anh? Đến bao lâu câu chia tay mới tròn vẹn?

Bao lâu nữa thì em thôi nhớ, bao lâu nữa thì em thôi yêu?

Bao lâu nữa ta mới thật sự chia tay, hả anh?


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

"Có một Hà Nội như thế"

Người ta nói Hà Nội đẹp lắm,cái gì cũng đẹp không tì vết bởi lẽ nó xa hoa tráng lệ.Thế nhưng với tôi cái gì nó cũng có góc khuất của nó, Và đây! những con người vô gia cư và khốn khó đang phải co quắp vì cái lạnh. 

Cảnh màn trời chiếu đất như thế này chắc chắn sẽ làm nhiều người giật mình vì ban ngày họ đâu có thấy.Qua bức ảnh này tôi muốn truyền đạt tới mọi người thông điệp " cái lạnh đáng sợ nhất không phải là cái lạnh của thiên nhiên mà chính là "CÁI LẠNH TÌNH NGƯỜI".Hãy chung tay góp sức để thành những "ông, bà tiên sống" hay "thiên thần không có cảnh" chuyển tới họ những điều tốt đẹp nhất...Bức ảnh trên được chụp vào đêm ngày 23/11/2014.Cái chăn ông ấy đang đắp chính là tấm lòng của một nhà hảo tâm tặng vào thứ bảy tuần trước.Với bản thân tôi thiết nghĩ CHẤT HÀ NỘI không phải diễn tả cái đẹp của thủ đô mà còn phải phản ánh được thực tế của nó, cái xấu và đẹp phải phô ra, đẹp tự hào, cái xấu, cái tồn tại thì phải nhìn thẳng vào sự thật và khắc phục nó. Đó mới chính là cái CHẤT của riêng Hà Nội.
 (Tác giả :Hoàng Gia Lực)


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hiện tại Đội mình đang tổ chức chương trình quyên góp từ thiện, tặng chăn, quần áo ấm và thực phẩm cho người có hoàn cảnh KHÓ KHĂN trên khắp đường phố HÀ NỘI. Mọi người ai có tấm lòng hảo tâm muốn giúp đỡ họ thì share và có quần áo ấm hay chăn không dùng đến thì ủng hộ cho bọn mình để bọn mình mang cho những người vô gia cư bạn nhé. Mội quyên góp xin liên hệ facebook STQ - Đội sinh viên tình nguyện quản trị kinh doanh
Link Facebook: facebook.com/STQ.NEU
Hoặc liên hệ với Minh Hạnh (sđt 01683121683)

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

Mưa cứ rơi trong lòng anh trống vắng….!
Một buổi chiều đông đầy nổi nhớ về em…..!
Đối với em anh không là tất cả………!
Vì cuộc đời này thiếu gì người yêu em…!
Nhưng chuyện đời ai biết trước ngày mai….!

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...

Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng.

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh.

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh.

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên.

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy?

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình.

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi.

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi

Hạnh phúc thật chỉ như mảnh thủy tinh. Chạm thật nhẹ mảnh thủy tinh mờ nhạt. Nắm thật chặt bàn tay sẽ chảy máu. Đánh rơi rồi có tìm lại được đâu ❤

Em biết, nói ra điều này không ít người cười cợt, không ít người trêu đùa, cũng không ít người phê phán em. Rằng em ích kỷ, rằng em hâm lắm, rằng em khờ dại lắm!

Tự nhiên em nghĩ, đã từ rất lâu rồi em vẫn nghĩ, chắc có lẽ em sẽ không cưới chồng.

Em chỉ yêu thôi, không cưới có được không?

Em biết, đời con gái ai cũng ao ước một lần mặc lên mình chiếc váy cô dâu, được người đàn ông đồng hành bên cạnh giới thiệu với gia đình, bè bạn rằng đây là cô dâu của mình. Giây phút ấy, kể cả lúc tất tả ngược xuôi chuẩn bị cho hôn lễ, đến lúc xong xuôi mọi thứ để đón nhau về nhà, ắt hẳn là hạnh phúc. Dù là ai thì chỉ cần nghĩ tới việc kết hôn với người mình yêu cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng em lại sợ...

Em biết, nói ra điều này không ít người cười cợt, không ít người trêu đùa, cũng không ít người phê phán em. Rằng em ích kỷ, rằng em hâm lắm, rằng em khờ dại lắm!

Yêu thì phải cưới chứ! Phải gắn kết cuộc đời hai nửa với nhau. Phải cùng nhau trải qua bao thăng trầm sướng khổ, rồi sau này về già mới có nhiều điều để ngẫm lại kể cho con cho cháu.

Yêu thì phải cưới chứ! Đúng không anh?

Nhưng em vẫn sợ, lỡ mình không hạnh phúc thì sao?


Em cũng từng xem một bộ phim, nói về một nữ luật sư xinh đẹp, chỉ làm người tình, không muốn kết hôn. Cô nói, cô sợ hôn nhân, bởi cô là người làm về những vụ ly hôn. Ai cũng yêu rồi mới cưới, nhưng tình yêu của họ chỉ được tính bằng tháng bằng năm, chứ không được tính bằng cả cuộc đời gắn bó. Chẳng thà làm tình nhân bên cạnh nhau, không có bắt đầu sẽ không cần kết thúc.

Có thể sau này, khi mà thời gian đi qua, khi mà tuổi xuân của em ngắn dần, em sẽ biết quý trọng hơn sự gắn kết lâu bền mà ai đó mang lại. Em có thể sẽ giục giã nôn nao để được cưới chồng. Em có thể sẽ ngắm mình trong bồng bềnh váy trắng. Em có thể sẽ muốn sớm sớm đi làm tối tối tất bật nấu cơm, rửa chén cho tổ ấm nhỏ xinh của mình. Em có thể, có thể, làm nhiều việc khác nữa không-chỉ-cho-riêng-mình-em. Em cũng có thể, có thể sẽ yêu thương một người nhiều đến nỗi chỉ-muốn-trở-thành-vợ của người ta thôi, anh ạ!

Nhưng mà, phải chắc chắn rằng người đó yêu thương em đủ nhiều, trao cho em đức tin đủ nhiều, không chỉ nói mà còn hành động, như thể anh ấy sẽ trao cả cuộc đời anh ấy cho em, rồi thì em cũng sẽ can đảm lẫn tự tin trao cả cuộc đời mình cho anh ấy.

Có lẽ, để chờ một người yêu thương mình thật dạ thật lòng, phải chờ rất lâu và đợi rất dài ngày...

Em muốn cưới, thì phải chờ người muốn cưới em!