Hiển thị các bài đăng có nhãn định nghĩa tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn định nghĩa tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Nhân quả thường đến muộn...cô cứ nghỡ đời không có báo ứng!

Tôi thẳng thắn nói rằng cô là người con gái hư, có lối sống buông thả, đua đòi, không biết mình là ai giữa chốn thị thành đầy cạm bẫy này.

Cô cứ tưởng mình có chút nhan sắc, trẻ trung, chút may mắn khi gia đình khá giả, có điều kiện, là cô có quyền ăn chơi xả láng, không cần biết đến những hậu quả sau đó.

Và cái sự bất chấp, ngộ nhận ấy đã buộc cô phải trả giá đắt.

Là sinh viên đại học, cô không chăm chỉ đèn sách, lại đua đòi theo bạn xấu đến quán bar, vũ trường. Bố mẹ thuê cho căn hộ để yên tĩnh học hành thì cô rước bồ về ăn ở, sinh sống như vợ chồng.

Người đàn ông chung sống với cô lại chính là người đã nhân cơ hội cô nhậu say xỉn không còn nhận thức mà chiếm đoạt đời con gái của cô.

Vậy mà cô lại lao vào cuộc tình với hắn như một con thiêu thân với ý nghĩ là không còn gì để mất.

Sự dại dột, ngu muội của cô đã phải trả giá, khi người tình lợi dụng bỏ vào túi xách của cô bao thuốc lá chứa đầy thuốc lắc để hắn phân phối cho những kẻ nghiện ngập ở vũ trường.

Cái giá phải trả là quá cay nghiệt, quá phũ phàng phải không cô?

Cái gì cũng có căn nguyên của nó, việc cô làm, cô phải gánh chịu hậu quả. Gieo gì sẽ gặt nấy thôi, cô ạ.

Tuổi cô còn trẻ, tương lai còn dài, cô hãy bình tĩnh nhìn nhận lại tất cả mọi việc, từ đó rút ra bài học mà cảnh tỉnh chính mình. Không có gì là quá muộn nếu cô thực sự biết hối lỗi.




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Chắc sẽ không về...!

Bạn có thể che đôi mắt của mình… khỏi những thứ mà bạn không muốn nhìn.
Nhưng bạn không để che trái tim của mình… khỏi những thứ mà bạn không muốn nó cảm nhận .
Dù cỏ úa trong một ngày nắng cháy, vẫn vươn mình theo gió muốn bay đi …



Thời gian bên nhau, nụ cười và niềm hạnh phúc ngỡ như không có giới hạn. Khi chia xa mới biết, nỗi đau mới là thứ bất tận. Người ta thường nói về hạnh phúc rất giống nhau, nhưng nói về nỗi đau lại là những hình ảnh khác biệt, chồng chéo và ám ảnh.

Mỗi yêu thương đi qua, em luôn nghĩ rằng đó là tận cùng của nỗi đau, rằng em sẽ chẳng còn thể đau thêm được nữa, hoặc là cơn đau sau sẽ luôn qua nhanh hơn và dễ dàng hơn, hóa ra không phải. Vết thương nào cũng nhói, nỗi đau nào cũng dài. Và luôn là niềm đau mới, cùng khả năng chống cự bằng không.

Ngày anh nhẫn tâm bước chân đi. Em chẳng nghe thấy gì ngoài giọng nói lạnh buốt cùng dáng người nhạt nhòa không rõ mặt. Cơn thở trở nên gấp gáp và khó khăn. Tim em như có ai siết mạnh một cái. Nước mắt tuôn như xe xuống dốc không phanh, không thể kìm nén, không thể dừng lại.

Em đã chạy theo anh, bằng thứ tình yêu to lớn vẫn còn cháy, bám víu vào niềm tin ít ỏi rằng anh vẫn còn yêu em. Em như cô ngốc níu kéo mãi một người đã lãng quên mình.  Nước mắt trải dài những đêm một mình ôm nỗi nhớ. Cũng chỉ bởi vì ngày đó, anh đã yêu thương em quá nhiều. Hồi ức, đau đớn thì đáng buồn, nhưng hạnh phúc thì đáng sợ.

Em đã khóc vì không cam tâm, vì không chấp nhận. Em đã khóc vì lòng kiêu hãnh, vì không muốn là người bị bỏ rơi. Em hụt hẫng và mệt mỏi. Em khóc đến cạn nước mắt, thể hiện nỗi đau bằng vô vàn cách thức, để mong ngóng một phép màu sẽ hiện ra, anh sẽ quay về.

Và rồi em giật mình nhận ra, điều đó là vô nghĩa. Tình yêu thật tâm nơi em là thứ anh luôn luôn có, vậy mà anh vẫn quyết tâm bỏ lại để bước đi, vậy thì vài giọt nước mắt nơi đây sao có thể xoay chuyển nổi một trái tim không còn ấm áp riêng dành cho em.

Em càng bảo mình đau, em càng thấy anh xa vời, càng thấy bất lực, càng thấy mình chẳng còn giữ nổi yêu thương.

Anh đã chẳng còn chút luyến lưu, vậy hà cớ gì em vẫn hoài trông ngóng.

Nước mắt này, chẳng thể mang thứ xưa cũ trở về, nhưng nụ cười có thể giúp em tìm được hạnh phúc mới.

Mỉm cười giây phút này đây vẫn chưa phải là điều dễ dàng, nhưng khóc vì một người vẫn cười vui trên giọt nước mắt mình đang rơi không phải khó khăn hơn nhiều sao?

Vậy thì em ngừng khóc nhé! Vì em cần hạnh phúc.




Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Cảm giác cô đơn không có ngay từ khi chúng ta sinh ra mà bắt đầu từ khi chúng ta yêu một ai đó

Đừng bao giờ nhắm mắt bỏ qua một người yêu bạn, quan tâm đến bạn và nhớ bạn hằng đêm. Bởi vì sẽ đến một ngày, bạn thức giấc để rồi nhận ra rằng mình đã đánh mất mặt trăng chỉ vì mãi thẫn thờ đếm những vì sao .



Phố phường ồn ào. Hạnh phúc đông đúc. Có những cái ôm thật chặt nơi đường phố, có những cái nắm tay thật chặt nơi vỉa hè.

Có phải mùa lạnh về, lòng người chỉ biết chui vào cô đơn, lấy nỗi nhớ làm tấm chăn mỏng manh đắp tạm?

Em thấy lòng mình lạnh lẽo giữa những ồn ã đời thường, thấy mình chơ vơ khi nhìn quanh quẩn vẫn chẳng có lấy một bàn tay xòe ra cho em nắm. Hình như là em sợ, em sợ mùa đông sẽ giá buốt thêm đôi chút, em sợ dự báo ngày mai không khí lạnh tăng cường.

Anh biết không, mọi người chuộng mùa lạnh, còn em thì chán ngắt với tiết trời ảm đạm, xam xám, chán ngắt cái cảnh nhớ anh mà không biết phải làm thế nào. Em xoay sở một mình giữa những hanh hao ào về hong khô tóc, hong khô tay, hong khô cả nước mắt. Cô đơn lắm, anh ơi.

Phố phường ồn ào. Hạnh phúc đông đúc. Có những cái ôm thật chặt nơi đường phố, có những cái nắm tay thật chặt nơi vỉa hè. Em cười. Ngây ngốc tưởng tượng rằng sẽ có một ngày anh đứng ngay sau em, mắng mỏ em cái tội không chịu mặc ấm, lôi tay em để vào trong túi áo anh.

Em tự kiểm điểm trái tim mình gay gắt. Anh không ở đây, không ở thành phố này. Anh không bên em, không phải lúc này. Anh không thuộc về em, cũng chẳng dành cho em.

Có những chuyện, em tự mình đối mặt, tự mình giải quyết. Có những việc, em tự mình loay hoay tìm cách xử lý, rồi bất lực mong mỏi một sự trợ giúp từ phía anh. Tất nhiên, chỉ là yếu lòng, chỉ là mong mỏi, chứ chẳng phải sự thật hay bất kỳ điều gì mà người ta gọi là kỳ tích.

Hóa ra em cũng biết ghen tức với hạnh phúc của kẻ khác, nhất là lúc này. Em quen lắm cái sự cô độc giữa mùa lạnh, em cũng chẳng buồn ngó nghiêng nhìn trời mưa hay xanh xám, vì dù thế nào em vẫn sẽ phải đi một mình. Đi một mình đấy, anh biết không?

Em muốn trách anh nhiều lắm, trách anh chẳng ở cùng em giữa thành phố ồn ào này, giữa những đơn độc khi mùa về. Em muốn trách anh chẳng một lần đặt mình vào vị trí của người khác, chẳng một lần cố gắng hiểu hết cảm xúc của em. Em còn muốn trách cả mùa đông này nữa, nó khiến em cần anh lắm, nó khiến em tủi thân lắm, tổn thương lắm và xa anh lắm.

Ở thành phố này chớm lạnh, chỗ anh đã lạnh hẳn rồi. Cứ để mặc em ngồi trách mắng anh đi, dẫu rằng em chẳng có cái quyền làm vậy. Em biết anh không lo cho em đâu, vì em có thể tự lo cho mình.

Mùa về rồi, mọi thứ lại chập chờn những cảm xúc không gọi nổi thành tên. Gói ghém nhớ thương trong lớp áo khoác mỏng, trái tim khẽ khàng hát một bản nhạc buồn tênh “gió mùa đông bắc se lạnh, chút lá thu vàng đã rụng, chiều nay cũng bỏ ta đi…”



Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai...

Có lẽ im lặng sẽ tốt hơn cho cả hai, phải không Anh?
Em vẫn yêu Anh như trước, vẫn nhớ Anh như thường lệ đó thôi...
Nhưng mà, thật khó nói ra,
Vì giữa dòng đời hối hả đã có một bàn tay kéo Anh đi xa Em mất rồi...


Em, bây giờ, nhận ra: lòng tham của đàn ông là vô hạn. Em đẹp, họ muốn em đẹp hơn. Em nấu ăn ngon, họ muốn em nấu ăn ngon hơn. Em khéo léo, họ muốn em khéo léo hơn. Họ, chỉ không thích em trở nên thông minh hơn mà thôi.

Có một dạo mà các bạn nữ hay hát bài hát "Anh muốn em sống sao" với một tâm trạng buồn thê thảm. Như thể, việc cô ấy buồn hay vui, hạnh phúc hay đau khổ, đều phụ thuộc tất thảy vào anh chàng mà cô ấy yêu.

Tất nhiên, chúng ta chấp nhận yêu thương một ai đó thì cũng đồng nghĩa với việc trao cho họ cái quyền làm tổn thương mình. Nhưng em thiết nghĩ, đừng làm quá mọi chuyện lên. Chia tay với một người không thương mình, cũng không yêu mình, thì đó là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu, diễn ra chỉ phụ thuộc vào vấn đề thời gian. Cảm xúc ấy có thể buồn, nhưng đừng vương quá lâu, sẽ tự làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Mà thật, em thấy bài hát ấy cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. Nói đúng ra, thứ mà bài hát nhắc đến, nếu tinh ý thì nhận ra cái chàng trai cần tìm không phải là cô gái, cũng không phải là tình cảm của cô ấy dành cho anh, mà là một cái bồn cầu - nơi mà khi say đàn ông sẽ tìm đến, nơi mà khi buồn đàn ông sẽ tìm đến, đúng không?

Này anh, không có anh thì buồn thật đấy, nhưng có anh đời em lại buồn hơn!

Em của những ngày tự do là những ngày vô cùng bình yên thoải mái. Em tự làm mình cười, em tự dỗ dành khi mình khóc, em tự vực dậy sau mỗi lần ngã đau, em tự lớn tự trưởng thành. Có anh, em phải lo thế nào để luôn được anh yêu, phải lo tranh đấu với những người con gái khác, phải lo giữ gìn tình yêu không xa tầm với, phải lo rất nhiều thứ mà khi-một-mình em không hề phải lo Tất nhiên, nếu anh là một chàng trai tốt, anh sẽ không để cho người con gái mình yêu phải lo lắng bất cứ điều gì cả, cô ấy sẽ an toàn và an nhiên khi yêu anh. Nhưng anh có chắc chắn được không anh?


Em biết một số bạn gái, vì yêu mà trở nên lệ thuộc rất nhiều vào người yêu. Từ chuyện tóc tai, chuyện quần áo, chuyện thời gian rảnh... Thật ra như thế không có gì không tốt, nhưng thử tưởng tượng xem, nếu mãi tôn thờ và coi chàng trai ấy là mặt trời duy nhất trong cuộc sống của mình, luôn tìm mọi cách xoay quanh anh ấy, sẽ có lúc không còn nhận ra đâu là cái bóng của chính mình. Cuộc sống như thế, thì buồn lắm!

Em, ngày xưa, cũng đã từng là như thế đấy anh!

Em, bây giờ, nhận ra: lòng tham của đàn ông là vô hạn. Em đẹp, họ muốn em đẹp hơn. Em nấu ăn ngon, họ muốn em nấu ăn ngon hơn. Em khéo léo, họ muốn em khéo léo hơn. Họ, chỉ không thích em trở nên thông minh hơn mà thôi.

Em, bây giờ, nhận ra: sẽ không ngây ngốc vì anh chàng người yêu thích em làm cái này mà em không được phép làm cái nọ. Em sẽ cắt kiểu đầu mình thích, xỏ hơn hai cái khuyên tai, xăm một hình xăm nhỏ, sẵn lòng hủy một buổi hẹn hò để đi gặp bạn tán gẫu luyên thuyên - nếu điều đó là hợp lý.

Tóm lại, em sẽ làm những gì mình thích, cho chính cuộc sống tươi đẹp của em. Em cũng sẵn lòng dành một chỗ êm ái trong tim mình cho anh nếu anh chấp nhận cá tính và con người em. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng em sẽ coi anh là tất cả, cũng đừng nghĩ rằng vắng anh thì em sẽ buồn. Có nhiều chuyện đáng để buồn hơn là vắng đi một người không coi trọng mình, đúng không anh?



-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Anh ơi, Em mỏi chân lắm, đứng chờ Anh lâu như vậy rồi sao vẫn không quay lại?

Có những chuyện bạn không muốn xảy ra nhưng bạn buộc phải chấp nhận.
 Có những điều bạn không muốn biết nhưng bạn buộc phải học.
 Có những người bạn không muốn quên nhưng bạn buộc phải buông tay.
 Bởi ngay cả những điều tệ nhất cũng đều có ý nghĩa riêng của nó .




Tuổi trẻ của Em chắc hẳn chỉ đầy nhóc một đám cảm xúc hỗn độn đối với nhiều người, tất nhiên không thể thiếu Anh. Khác biệt là Em nhớ Anh nhiều nhất có thể, vì Anh là người Em vẫn cứ chờ.

Anh lúc nào cũng nghĩ Em là đứa có nhiều chàng trai theo đuổi. Nhiều khi Anh sợ Em thay lòng bỏ Anh mà đi.

Ấy vậy mà Em bỏ Anh đi thật. Em đi rồi Anh cũng chẳng còn đứng lại chờ Em nữa.

Anh ơi, Anh nghĩ Em đi xa Anh lắm sao? Em vẫn đứng ở đấy thôi, vẫn ngay cạnh vị trí của Anh trước kia. Chỉ là một phép thử ngốc nghếch, hoá ra yêu thương của chúng ta chưa đủ lớn, chưa đủ nhiều để giữ được nhau.

Anh ơi, Em mỏi chân lắm, đứng chờ Anh lâu như vậy rồi sao vẫn không quay lại?

Vì Em là con gái, mà Anh nói Em thật khác biệt nên có nhiều chàng trai thích Em. Trong số đó làm gì có Anh, đúng không? Đơn giản mà, Anh là người duy nhất yêu Em, tiếc rằng chúng ta khi ấy còn quá trẻ con để hiểu thế nào là thương nhớ một người. Chúng ta còn nông nổi mà không biết tin vào tình cảm của nhau. Chỉ cần tin nhau thêm một chút nữa thôi, biết đâu mọi thứ sẽ khác.

Em rất ghét phải đợi. Em càng chán nản hơn khi đợi một thứ đã tuột khỏi tay mình từ lâu lắm. Có vài người sẽ nghĩ Em ngốc nghếch. Em lại tự cho rằng mình đang đi đúng đường. Những tình cảm từ nhiều bàn tay khác trao Emi, Em từ chối. Những yêu thương từ nhiều trái tim khác dành tặng, Em nhất quyết hững hờ.

Có đôi lúc Em giật mình, tự vấn bản thân đang làm gì thế này, tại sao không níu giữ lấy một tình yêu cho chính mình. Em đã từng hốt hoảng sợ hãi Anh ạ. Em sợ mình vô tình làm lỡ hẹn với con tim, vô tình nhiều lần khác nữa để hạnh phúc chạy ngang qua đời mình mà không nắm giữ.

Thực ra, những ngày trời giao mùa cô đơn lắm. Cô đơn như cái cách Em chờ Anh quay về vậy.

Tuổi trẻ của Em chắc hẳn chỉ đầy nhóc một đám cảm xúc hỗn độn đối với nhiều người, tất nhiên không thể thiếu Anh. Khác biệt là Em nhớ Anh nhiều nhất có thể, vì Anh là người Em vẫn cứ chờ.





Kiên nhẫn là gì nhỉ, có phải là mệnh lệnh của trái tim và là kẻ thù của lý trí?

Cái bọn lý trí trong Em nóng nảy lắm Anh ạ, đôi khi chúng giận giữ bức xé cảm xúc. Chúng muốn Em hoặc là nắm lấy một bàn tay đưa ra, hoặc là đi thật xa để tìm kiếm thứ niềm vui an nhiên mới.

Cái bọn cảm xúc trong Em lại ồn ào quá, chẳng bao giờ để Em yên. Lúc thì chúng lôi kỷ niệm ra hành hạ, lúc thì chúng bắt ép trái tim phải nhảy điệu thổn thức. Có những đêm, cảm xúc gọi nước mắt dậy, cấm không cho nó được ngủ yên.
Kỳ lạ Anh nhỉ, nhưng cũng dễ hiểu thôi mà. Có bao giờ Anh phải đợi một điều không chắc chắn không?

Như Em này, cứ chờ Anh về để nói nốt câu xin lỗi, nói trọn câu yêu đương còn lại từ năm ấy.

Em loay hoay mãi, hay tiếp tục, hay bỏ dở, hay đợi chờ, hay bước xa xôi. Anh ơi, Em mệt rồi. Anh về đi...




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )