Hiển thị các bài đăng có nhãn sự lựa chọn của trái tim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sự lựa chọn của trái tim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Chắc sẽ không về...!

Bạn có thể che đôi mắt của mình… khỏi những thứ mà bạn không muốn nhìn.
Nhưng bạn không để che trái tim của mình… khỏi những thứ mà bạn không muốn nó cảm nhận .
Dù cỏ úa trong một ngày nắng cháy, vẫn vươn mình theo gió muốn bay đi …



Thời gian bên nhau, nụ cười và niềm hạnh phúc ngỡ như không có giới hạn. Khi chia xa mới biết, nỗi đau mới là thứ bất tận. Người ta thường nói về hạnh phúc rất giống nhau, nhưng nói về nỗi đau lại là những hình ảnh khác biệt, chồng chéo và ám ảnh.

Mỗi yêu thương đi qua, em luôn nghĩ rằng đó là tận cùng của nỗi đau, rằng em sẽ chẳng còn thể đau thêm được nữa, hoặc là cơn đau sau sẽ luôn qua nhanh hơn và dễ dàng hơn, hóa ra không phải. Vết thương nào cũng nhói, nỗi đau nào cũng dài. Và luôn là niềm đau mới, cùng khả năng chống cự bằng không.

Ngày anh nhẫn tâm bước chân đi. Em chẳng nghe thấy gì ngoài giọng nói lạnh buốt cùng dáng người nhạt nhòa không rõ mặt. Cơn thở trở nên gấp gáp và khó khăn. Tim em như có ai siết mạnh một cái. Nước mắt tuôn như xe xuống dốc không phanh, không thể kìm nén, không thể dừng lại.

Em đã chạy theo anh, bằng thứ tình yêu to lớn vẫn còn cháy, bám víu vào niềm tin ít ỏi rằng anh vẫn còn yêu em. Em như cô ngốc níu kéo mãi một người đã lãng quên mình.  Nước mắt trải dài những đêm một mình ôm nỗi nhớ. Cũng chỉ bởi vì ngày đó, anh đã yêu thương em quá nhiều. Hồi ức, đau đớn thì đáng buồn, nhưng hạnh phúc thì đáng sợ.

Em đã khóc vì không cam tâm, vì không chấp nhận. Em đã khóc vì lòng kiêu hãnh, vì không muốn là người bị bỏ rơi. Em hụt hẫng và mệt mỏi. Em khóc đến cạn nước mắt, thể hiện nỗi đau bằng vô vàn cách thức, để mong ngóng một phép màu sẽ hiện ra, anh sẽ quay về.

Và rồi em giật mình nhận ra, điều đó là vô nghĩa. Tình yêu thật tâm nơi em là thứ anh luôn luôn có, vậy mà anh vẫn quyết tâm bỏ lại để bước đi, vậy thì vài giọt nước mắt nơi đây sao có thể xoay chuyển nổi một trái tim không còn ấm áp riêng dành cho em.

Em càng bảo mình đau, em càng thấy anh xa vời, càng thấy bất lực, càng thấy mình chẳng còn giữ nổi yêu thương.

Anh đã chẳng còn chút luyến lưu, vậy hà cớ gì em vẫn hoài trông ngóng.

Nước mắt này, chẳng thể mang thứ xưa cũ trở về, nhưng nụ cười có thể giúp em tìm được hạnh phúc mới.

Mỉm cười giây phút này đây vẫn chưa phải là điều dễ dàng, nhưng khóc vì một người vẫn cười vui trên giọt nước mắt mình đang rơi không phải khó khăn hơn nhiều sao?

Vậy thì em ngừng khóc nhé! Vì em cần hạnh phúc.




Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Còn gì đâu người hỡi chia tay là hết...

Hãy cảm ơn ai đó đã bỏ rơi bạn để bạn biết rằng không có gì là mãi mãi
Hãy cảm ơn ai đó đã làm bạn tổn thương để bạn biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn
Hãy cảm ơn ai đó đã lừa dối bạn để bạn biết rằng không phải yêu thương cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng
Và cuối cùng, hãy cảm ơn tất cả họ, cảm ơn vì đã giúp bạn không phải lãng phí yêu thương từ đó về sau .




Phải mất bao nhiêu năm thanh xuân nữa em mới thôi hết giật mình về những câu chuyện “đùng một phát… chia tay?”. Kể cả người trưởng thành lẫn những mối tình đầu còn đầy bỡ ngỡ. Ngày hôm nay yêu, nhưng ngày mai đã thành người cũ của nhau trong bàng hoàng, sửng sốt.

Chia tay dễ lắm, đúng không anh?

Em đã từng tin cuộc đời này sẽ không quá khắt khe. Những người yêu nhau sẽ cứ yêu nhau như vẫn thế. Bằng mọi giá ai cũng tìm được cho mình một người để an tâm, mặc những nơm nớp lo vì tình yêu quá đỗi bấp bênh và sóng gió. Họ, sẽ được ở cạnh nhau mãi mãi.

Nhưng có phải em sống quá giản đơn?

Anh kể em nghe đi, họ yêu nhau nhiều thế, sao vẫn phải chia xa? Tình yêu một sớm một chiều nói quên là quên sạch. Người yêu nói nhung nhớ bao nhiêu, gặp người mới thoáng qua đời chỉ vài giây thôi đã lấy hết ký ức ngày xưa ra hất tung mà dốc cạn.

Còn gì cho nhau nữa? Còn lại gì để tin?

Anh kể em nghe đi, trên đời này không có thứ tình cảm vĩnh viễn phải không? Đến tình thân còn có người chối từ, phủ nhận. Đến tình bạn còn có ngày quay lưng ra phản nhau, xem như không biết mặt. Thì tình yêu đã là gì? Cái thứ tình gặp gỡ chưa được bấy lâu và yêu nhau chưa có biết nông sâu…

Hạnh phúc bay nhanh như gió và mỏng như tơ. Chẳng ai biết đến bao giờ thì chuyện mình phải kết thúc. Đùng một cái, có người muốn chia tay thì người kia cũng đành nhận ra rằng từ lúc này trở đi sẽ không còn êm đềm nữa. Dù có cố níu kéo, dù có gắng giữ chân. Dù có tự dối mình rằng mọi thứ sẽ lại bình yên như lúc trước. Nhưng vết nứt đó, sẽ là khởi điểm cho những lần vỡ vụn về sau.

Chia tay là hết. Chẳng cần biết trong quá khứ đã có những ký ức gì với nhau. Chia tay là xong. Chẳng cần biết đã từng yêu hết lòng và tin hết sức. Chia tay là thôi. Chẳng cần biết giờ phải làm gì với ngần ấy nhớ thương, phải làm sao để thản nhiên xem nhau như người lạ.

Hai người hẹn hứa sẽ yêu nhau đến suốt đời hết kiếp, giờ bỗng thành chẳng còn nghĩa vụ gì nữa trong cuộc sống của nhau.

Cái khoảnh khắc trước và sau chia tay, có một niềm tin đổ sập xuống chẳng cần phân vân, một mối quan hệ lành lặn bỗng nhiên bong tróc, một mối nhân duyên gãy ngang như bao mối tình chóng đến chóng đi khác. Suy cho cùng, yêu thương nhau đến mấy, cũng không thắng nổi sự phũ phàng của định mệnh vốn đã giỏi trêu ngươi!




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Tôi sẽ không bao giờ có thể quên hai người con gái ấy

Đừng bao giờ ném bùn vào người khác. Bạn có thể ném trật, và tay ban chắc chắn bị bẩn.

 May ao thun quang cao


ĐêmHà Nội trời lộng gió, Hải bước đi thong dong trên con đường cạnh Hồ Tây. Anh thấy tim mình đập rộn ràng khi nhìn lọn tóc của Hương tung bay. Phải rất lâu rồi Hải mới được sống trong cảm xúc này. Nó mạnh mẽ đến mức anh đã nghĩ hình như tất cả những gì trước đây mình có không phải là tình yêu. Nó cuồng nhiệt tới mức mỗi lần đi bên Hương, Hải muốn giũ bỏ quá khứ, giũ bỏ mối quan hệ với một người con gái mà tới giờ anh vẫn bị ràng buộc. Anh muốn mình trở thành kẻ tàn nhẫn, khốn nạn miễn sao có dược cái danh phận của một chàng trai không bị bó buộc để yêu Hương… Nhưng Hải không đủ can đảm để làm được, vì thế mà Hải mới quặn thắt nỗi đau giữa hai chiều thương nhớ…

- “Em có lạnh không? Khoác áo của anh vào”

Hải cới chiếc áo của mình khoác lên vai Hương. Cô im lặng nép vào vòng tay anh đầy thẹn thùng. Hải biết tình cảm của Hương dành cho mình. Có lẽ thứ mà hai bên cần bây giờ không phải là đoán định em đối phương có yêu mình không mà chỉ là một câu thú nhận mà thôi. Nhưng cả hai đều không dám nói. Có một rào cản vô hình cứ chặn ngăn ở giữa. Không ai đủ can đảm để vượt qua dù trái tim thổn thức những yêu thương.

- “Anh”

- “Có chuyện gì vậy em”

- “Anh… có yêu em không?”

 
 Rang su cao cap

Trên chiếc ghế đá, Hương cố gắng nói được những lời đó dù bản thân Hương vốn là cô gái khá nhút nhát. Sự mạnh bạo khác thường này của Hương càng làm Hải thêm xúc động. Bởi vì anh biết, phải yêu anh nhiều đến thế nào thì một cô gái hiền lành như Hương mới dám mở lời để hỏi câu đó. Có lẽ Hương đã phải chờ đợi quá lâu một lời thú nhận tình cảm. Cô ấy cũng chỉ là một người con gái. Cô ấy không thể đi dạo cùng Hải hàng đêm nhưng không có một danh phận nào cả. Hải đã quá ích kỉ và hèn nhát. Nếu chưa thể dứt khoát đến với Hương sao anh cứ xích lại gần cô nhiều đến thể để rồi làm cô đau khổ. Lẽ ra, nếu không thể nói một lời yêu thì Hải không được phép gieo hi vọng và hẹn hò như một đôi tình nhân với Hương. Hải biết điều đó nhưng tình yêu mãnh liệt không cho Hải ngừng gặp mặt. Vì anh cảm thấy mình héo honk hi chỉ 2 ngày không được nhìn thấy nụ cười của Hương.

Không trả lời câu hỏi của Hương, Hải đưa gương mặt mình sát lại cô. Anh tìm một bờ môi để đặt lên đó nụ hôn. Có lẽ lúc này, đó là câu trả lời tốt nhất. Anh sẽ không phải nói ra bằng lời câu nói biến anh trở thành kẻ phản bội với người cũ mà vẫn đủ để Hương hiểu rằng anh có yêu cô hay không. Nhưng trên tất cả, sau câu hỏi của Hương, cái cảm giác duy nhất mà Hải muốn có lúc này là được hôn lấy cô, ôm cô thật chặt để cảm nhận tình yêu ấy bùng lên. Vì biết đâu đấy, câu chuyện của đêm nay sẽ là điều đáng nhớ nhất với tình yêu ngắn ngủi của hai người.

Hương nhắm mắt lại, đón nhận nụ hôn say mê của Hải… Nước mắt của cô cứ thế lăn dài

- “Anh không trả lời vì… chị ấy phải không?”
Giay dan tuong

- “Em biết mọi chuyện rồi à?”

Hải ngạc nhiên khi Hương hỏi điều đó. Vậy là đã rõ. Cô ấy biết mọi chuyện nhưng vì chờ đợi quyết định của Hải nên vờ như không hay điều gì. Hải thấy thương Hương vô cùng. Người con gái ấy đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi khi yêu anh trong câm lặng.

- “Em không muốn trở thành kẻ thứ ba nhưng em cũng không muốn mất đi người mình yêu thực sự. Vì vậy, anh hãy cứ suy nghĩ. Anh hãy xem em và chị ấy, anh yêu ai nhiều hơn. Nếu như tình cảm của anh và chị ấy nặng hơn với em, em sẽ ra đi. Nhưng nếu anh cảm thấy rằng yêu thương giữa chúng mình có sức nặng hơn, xin hãy đừng buông tay dù em biết khó khăn là rất nhiều”.

Hải ôm Hương vào lòng, cả hai bật khóc trong đêm, trên chiếc ghế đá cạnh hồ.

*****

- “Tối qua anh đi đâu vậy, em điện thoại cho anh mà không được?”

Hải lảng tránh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dò xét của Lan.

- “Anh tới nhà thằng bạn cũ chơi, hai đứa uống vài chén, sau đó ngủ quên mất. Điện thoại thì hết pin nên em gọi không được mà thôi. Sáng dậy anh chẳng gọi cho em luôn còn gì…”

Trước lời giải thích của Hải, Lan có vẻ không hài lòng nhưng cô vẫn hòa nhã:

- “Anh biết không, chẳng hiểu sao em có cảm giác càng ngày càng xa anh, càng không thuộc về thế giới của anh. Anh làm gì, ở đâu, gặp ai em cũng không hề hay biết. Em chỉ như một người ngồi và chờ đợi khi nào anh có thời gian sẽ liên lạc. Em đang tử hỏi rốt cục em có phải là người yêu của anh không nữa”.

- “Em đừng đa nghi quá, không có chuyện gì đâu. Anh vẫn vạy mà”

- “Em hi vọng sẽ không có một bí mật nào đó mà anh muốn giấu em”
 
phutungoto

Lan bước về phía gian bếp đi dọn dẹp đống đồ ngổn ngang trong đó. Hải cảm thấy sợ những khoảnh khắc như thế này. Hải ước giá mà Lan cứ nổi khùng lên, chửi bới, quát tháo hoặc trì triết anh thì có lẽ anh sẽ có cái cớ để mà hết yêu Lan. Nhưng cô lúc nào cũng hiền hòa, cũng nhẫn nại với Hải. Cô luôn chịu mọi thiệt thòi, tủi hờn dù cho từ ngày quen Hương, Hải đã vô tâm thật nhiều. Lan cứ mãi như thế này thì làm sao Hải có đủ can đảm để mà nói rằng anh đã không còn yêu cô như ngày đầu nữa. Nỗi đau khổ là ở chỗ đó. Hải không còn yêu như ngày đầu nhưng cũng không có cảm giác ghét chán yêu vì Lan quá tốt.

Hải cảm thấy mình trơ trẽn và khốn nạn khi càng ngày khả năng nói dối của anh càng tăng lên. Những lần đầu Hải còn ngượng nghịu, còn bối rối, dần dần, Hải nói như thể đó là chuyện hiển nhiên, không mảy may vụng về. Sự thành thạo đó giống như một kẻ Sở Khanh chuyên nghiệp vậy. Nhưng mỗi lần muốn nói ra sự thật, Hải lại không thể nào cất lời nổi khi mà Lan lúc nào cũng nhún nhường và nhẫn nhịn đến như vậy.

*****

Lại một đêm nữa Hải nắm tay Hương đi dạo dưới hàng phượng vĩ ở một khu phố quen thuộc. Có biết bao lời muốn nói mà cả hai chỉ đành im lặng. Hải cảm thấy mình có lỗi khi làm cả hai cô gái phải kiệt quệ chờ đợi quyết định của mình. Còn Hương cảm thấy mình có tội khi biết là kẻ đến sau mà vẫn cố hi vọng… Hai con người ấy cứ dằn vặt chính mình nhưng cũng chẳng ai có thể buông tay nhau ra khi chưa nghe từ người kia một lời quyết định.

Tiếng chuông điện thoại vang lên:

- “A lô”

- “Anh đang ở đâu đấy? Hôm nay em thực sự muốn gặp anh, đã bao lâu rồi chúng ta không đi chơi anh có nhớ không?”

- “Nhưng giờ muộn rồi và anh đang bận lắm, để hôm khác đi”

- “Vâng”

Hải hụt hẫng khi Lan đồng ý nhanh đến như vậy. Anh giận cô. Tại sao lúc nào cô cũng hiền lành và nhẫn nhục đến như thế? Sao cô không quát vào mặt anh, không chửi bới kẻ đã quá vô tâm như anh? Còn Hương, sao Hương không nguyền rủa một gã bắt cá hai tay như anh? Sao Hương cũng cam tâm đợi chờ? Hai người con gái ấy quá tốt, bỏ ai, chọn ai cũng đều là không đáng.

 

Hải trở về phòng khi đồng hồ điểm 12h. Cuộc hẹn hò với Hương mang rất nhiều tâm trạng. Nó luôn tràn ngập yêu thương nhưng cũng có biết bao sự nghẹn ngào bởi vì cả hai cùng thấy dằn vặt. Hôm nay, nó lại còn có thêm một chút tội lỗi nữa khi Hải phũ phàng từ chối Lan để cuộc vui với Hương trọn vẹn.

Gần 2h sáng, tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. Hải tỉnh dậy và rồi quáng quàng lao vào viện: Lan tự tử!

Cả một đêm túc trực bên giường bệnh, Hải như người mất hồn. Lần đầu tiên kể từ ngày yêu Lan đến giờ Hải thấy đau đớn đến như vậy. Cái cảm giác sắp mất đi một người quan trọng khiến Hải chỉ muốn mình được chết thay Lan còn hơn là nếm trải tâm trạng tột cùng đau đớn này.

Cuối cùng thì Lan cũng tỉnh lại. Gương mặt cô thất thần khi từ vừa cõi chết trở về. Đôi mắt không chút biểu cảm và không nhìn vào Hải. Anh khóc bên cô và tự trách chính mình. Tiếng tin nhắn điện thoại vang lên, Hải nhìn xuống và nhận ra người nhắn tin là Hương. Anh lặng lẽ bước ra ngoài hành lang và nhắn lại một dòng tin ngắn gọn: “Lan tự tử em ạ!”

Hương tuôn trào nước mắt khi nhận được tin nhắn đó của Hải. Cô khóc trong nỗi ân hận và xót xa. Hương quyết định xóa khỏi danh bạ số của Hải. Từ nay, cô sẽ là một người không quen biết với anh. Dù sao, cô cũng nên làm thế. Tình cảm này có thể nguôi ngoai… nhưng nếu làm tổn thương Lan tới mức đó thì Hương không thể tha thứ cho chính mình. Lan cần Hải hơn cô!

*****

1 tuần sau Lan được xuất viện. Ngày ra viện, cô tự động rời đi mà không nói với Hải một lời. Hải vào bệnh viện chỉ nhận được một lá thư gửi lại: “Mình chia tay đi anh ạ. Em không muốn tiếp tục yêu một người mà trái tim họ đã không còn dành cho em nữa”. Và cứ như thế Lan đi khỏi cuộc đời Hải mà anh không thể nào tìm được. Hải không hề biết rằng Lan biết chuyện tình của Hải và Hương. Cô luôn hiền lành và nhẫn nhịn đợi Hải đưa ra quyết định. Cho tới hôm tận mắt nhìn thấy Hải và Hương tay trong tay, cuộc điện thoại đó giống như một phép thử, để xem Hải sẽ đến với ai khi có hai người cùng cần anh lúc đó. Và khi Hải từ chối Lan, cô đã không cho phép mình yêu thương thêm nữa.

Sau phút dại dột vì đau khổ, Lan ra đi, vì cô hiểu cố gắng níu giữ chỉ làm chính cô thêm đau mà thôi. Giờ đây, chỉ còn mình Hải với nỗi nhớ về hai người con gái mà dám chắc nó sẽ là phần đời không bao giờ anh quên!


Anh sẽ chạy đến và ôm chặt lấy em mỗi khi em cần

Phụ nữ mỉm cười là thứ bẫy người nhạy hơn giăng lưới.

Quan ao cong nhan


Không biết em có buồn khi người đàn ông mà em yêu chẳng phải là một người hoàn hảo. Nếu so sánh một cách nghiêm túc thì anh còn có quá nhiều điểm thua kém những người đàn ông khác, vậy mà chưa bao giờ anh nghe thấy từ em một câu chê trách. Anh vẫn luôn cảm nhận được một tình yêu nồng nàn say đắm, một tình yêu dường như chưa bao giờ phai nhạt từ nơi em. Anh thấy mình là người may mắn, cảm ơn cuộc đời này nhiều lắm vì đã mang em đến với anh.

Anh đã đọc được ở đâu đó rằng phụ nữ sẽ bị mê hoặc trước một người đàn ông giỏi giang và có học vấn rộng. Anh không cho rằng mình là người giỏi giang và học thức của anh cũng chỉ thường thường như bao nhiêu người đàn ông ở ngoài xã hội rộng lớn kia. Anh tốt nghiệp đại học với tầm bằng loại khá trong tay rồi chỉ với hành trang như thế anh mang đi xin việc. Ba năm sau khi đi làm, mặc dù thỉnh thoảng cũng được khen nhưng con đường thăng tiến của anh vẫn còn quá mơ hồ. Em có thất vọng không khi đã yêu phải một người chẳng hề xuất chúng giống như mẫu người đàn ông mà thời còn thiếu nữ em vẫn hằng mơ?!
 Sửa máy lạnh

Anh không có khuôn mặt đẹp trai và cơ thể cũng chẳng hề “vai u thịt bắp”. Chẳng giấu gì em, thỉnh thoảng anh vẫn thầm ao ước mình có được những bắp thịt cuồn cuộn và một thân hình nở nang giống như những chàng trai hay quảng cáo cho các hãng đồ lót nam. Nhưng tạo hóa đã định sẵn cho mỗi người một vẻ và hơn ai hết anh biết rõ rằng nếu tiêu chí chọn người yêu của em là một người đàn ông có vẻ ngoài đẹp trai, hào nhoáng hơn là việc quan tâm đến tính cách, trái tim của người ấy ra sao thì ngay từ ngày xưa em đã chẳng chọn anh.

 
Có đôi lần anh nhìn thấy trong đôi mắt em ánh lên sự thích thú và ngưỡng mộ khi xem những cảnh tỏ tình, cầu hôn hoặc xin lỗi vô cùng lãng mạn ở trên phim. Anh biết, bất cứ người con gái nào khi yêu cũng đều mong muốn có được một tình yêu thi vị, nhưng cuộc sống thực không giống như phim, vì thế không phải cô gái nào cũng được thỏa niềm mơ mộng của mình. Em cũng đừng buồn nếu như vào ngày sinh nhật anh không làm được giống như những gì mà chàng diễn viên ấy đã làm ở bộ phim Hàn mà lúc chiều hai đứa mình xem.
phutungoto

Anh không phải là một người đàn ông lãng mạn, nhưng anh có một trái tim mang màu tình yêu rực đỏ và lúc nào anh cũng yêu em bằng tất cả sự chân thành của mình. Anh sẽ cố gắng để khiến em trở thành một người con gái hạnh phúc. Anh không phải người duy nhất yêu em nhưng anh chắc chắn rằng mình là người đàn ông yêu em nhất, yêu em hơn chính bản thân mình.

Mặc dù sự nghiệp trong tay chưa có gì nhiều nhưng anh vẫn luôn mang trong mình những khát khao và hoài bão. Anh có niềm tin tuyệt đối rằng nhất định sau này mình sẽ làm nên một điều gì đó lớn lao. Dù không có một hình thể đẹp nhưng bù lại anh rất chăm tập thể thao. Anh tin rằng khi cơ thể mình khỏe mạnh thì trái tim cũng khỏe mạnh theo. Anh muốn mình phải thật mạnh mẽ để trở thành một chỗ dựa vững chắc cho em. Anh muốn bảo vệ, muốn chở che cho người con gái mà mình thương yêu suốt cuộc đời này.
 
 Giay dan tuong

Em đừng buồn vì anh không phải một người đàn ông tâm lý nhé. Anh ngốc lắm, vì vậy sẽ chẳng biết làm gì ngoài việc chạy tới bên cạnh mỗi khi em cần, ngồi lặng im để bờ vai cho em dựa và nắm chặt lấy bàn tay lạnh của em mỗi lúc em cảm thấy yếu lòng. Anh không thể khiến kẻ đã làm em khóc cũng phải khóc, nhưng nhất định anh sẽ khiến em quên đi con người đáng ghét ấy và nở nụ cười. Anh không biết an ủi người khác đâu, nhưng anh tin rằng với sự hài hước của mình anh sẽ luôn khiến em cảm thấy vui mỗi khi ở bên cạnh.

Những ngày này trời đang rất lạnh, nhưng em hãy cứ yên tâm nhé, bởi vì cho dù trời có lạnh đến mức tuyết rơi đi chăng nữa thì lúc nào anh cũng vẫn ở đây, anh vẫn dang rộng vòng tay và sẵn sàng ôm chặt lấy em trong lòng mình. Anh biết mình chẳng phải một người đàn ông hoàn hảo, nhưng nhất định anh sẽ yêu em theo cái cách hoàn hảo của riêng mình.