Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐÔI LÚC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐÔI LÚC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

Mưa cứ rơi trong lòng anh trống vắng….!
Một buổi chiều đông đầy nổi nhớ về em…..!
Đối với em anh không là tất cả………!
Vì cuộc đời này thiếu gì người yêu em…!
Nhưng chuyện đời ai biết trước ngày mai….!

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...

Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng.

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh.

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh.

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên.

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy?

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình.

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi.

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Còn gì đâu người hỡi chia tay là hết...

Hãy cảm ơn ai đó đã bỏ rơi bạn để bạn biết rằng không có gì là mãi mãi
Hãy cảm ơn ai đó đã làm bạn tổn thương để bạn biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn
Hãy cảm ơn ai đó đã lừa dối bạn để bạn biết rằng không phải yêu thương cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng
Và cuối cùng, hãy cảm ơn tất cả họ, cảm ơn vì đã giúp bạn không phải lãng phí yêu thương từ đó về sau .




Phải mất bao nhiêu năm thanh xuân nữa em mới thôi hết giật mình về những câu chuyện “đùng một phát… chia tay?”. Kể cả người trưởng thành lẫn những mối tình đầu còn đầy bỡ ngỡ. Ngày hôm nay yêu, nhưng ngày mai đã thành người cũ của nhau trong bàng hoàng, sửng sốt.

Chia tay dễ lắm, đúng không anh?

Em đã từng tin cuộc đời này sẽ không quá khắt khe. Những người yêu nhau sẽ cứ yêu nhau như vẫn thế. Bằng mọi giá ai cũng tìm được cho mình một người để an tâm, mặc những nơm nớp lo vì tình yêu quá đỗi bấp bênh và sóng gió. Họ, sẽ được ở cạnh nhau mãi mãi.

Nhưng có phải em sống quá giản đơn?

Anh kể em nghe đi, họ yêu nhau nhiều thế, sao vẫn phải chia xa? Tình yêu một sớm một chiều nói quên là quên sạch. Người yêu nói nhung nhớ bao nhiêu, gặp người mới thoáng qua đời chỉ vài giây thôi đã lấy hết ký ức ngày xưa ra hất tung mà dốc cạn.

Còn gì cho nhau nữa? Còn lại gì để tin?

Anh kể em nghe đi, trên đời này không có thứ tình cảm vĩnh viễn phải không? Đến tình thân còn có người chối từ, phủ nhận. Đến tình bạn còn có ngày quay lưng ra phản nhau, xem như không biết mặt. Thì tình yêu đã là gì? Cái thứ tình gặp gỡ chưa được bấy lâu và yêu nhau chưa có biết nông sâu…

Hạnh phúc bay nhanh như gió và mỏng như tơ. Chẳng ai biết đến bao giờ thì chuyện mình phải kết thúc. Đùng một cái, có người muốn chia tay thì người kia cũng đành nhận ra rằng từ lúc này trở đi sẽ không còn êm đềm nữa. Dù có cố níu kéo, dù có gắng giữ chân. Dù có tự dối mình rằng mọi thứ sẽ lại bình yên như lúc trước. Nhưng vết nứt đó, sẽ là khởi điểm cho những lần vỡ vụn về sau.

Chia tay là hết. Chẳng cần biết trong quá khứ đã có những ký ức gì với nhau. Chia tay là xong. Chẳng cần biết đã từng yêu hết lòng và tin hết sức. Chia tay là thôi. Chẳng cần biết giờ phải làm gì với ngần ấy nhớ thương, phải làm sao để thản nhiên xem nhau như người lạ.

Hai người hẹn hứa sẽ yêu nhau đến suốt đời hết kiếp, giờ bỗng thành chẳng còn nghĩa vụ gì nữa trong cuộc sống của nhau.

Cái khoảnh khắc trước và sau chia tay, có một niềm tin đổ sập xuống chẳng cần phân vân, một mối quan hệ lành lặn bỗng nhiên bong tróc, một mối nhân duyên gãy ngang như bao mối tình chóng đến chóng đi khác. Suy cho cùng, yêu thương nhau đến mấy, cũng không thắng nổi sự phũ phàng của định mệnh vốn đã giỏi trêu ngươi!




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )