Hiển thị các bài đăng có nhãn cơn mưa tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cơn mưa tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

Mưa cứ rơi trong lòng anh trống vắng….!
Một buổi chiều đông đầy nổi nhớ về em…..!
Đối với em anh không là tất cả………!
Vì cuộc đời này thiếu gì người yêu em…!
Nhưng chuyện đời ai biết trước ngày mai….!

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...

Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng.

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh.

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh.

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên.

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy?

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình.

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi.

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời...

Hãy cứ tin chắc rằng trên quãng đường phía trước của bạn… Sẽ có ai đó, dù vô tình hay cố ý… Sẽ trở thành động lực giúp bạn quên đi quá khứ không vui và làm lại từ đầu ❤



Chắc là anh không biết, lúc anh nói không yêu em là lúc anh vô tình và tàn nhẫn đến độ nào. Cũng chắc là anh không biết, khi ấy tim em nát vụn, rồi từng mảnh vỡ cứ tự nhiên cứa vào tay em bật máu, khiến em bật khóc.

Em cứ tự lẩm nhẩm hỏi mình một câu, mà đáng lý ra nên dành để hỏi anh. Bởi em muốn nghe câu trả lời từ anh, chính anh, và tận sâu thẳm trong tim anh thứ tình cảm anh dành cho em, chứ không phải là những lời bao biện hay mơ viễn hằng ngày em vẫn tự trả lời mình.

"Anh sẽ yêu em chứ?"

Nhưng tất nhiên, em không đủ nhiều can đảm. Hay nói cách khác, em sợ đối diện với câu trả lời mà mình sẽ đón nhận được.

Chắc là anh không biết, lúc anh nói không yêu em là lúc anh vô tình và tàn nhẫn đến độ nào. Cũng chắc là anh không biết, khi ấy tim em nát vụn, rồi từng mảnh vỡ cứ tự nhiên cứa vào tay em bật máu, khiến em bật khóc.


Em giữ sự im lặng cho chuyện tình cảm chúng mình, giống như cố giữ lấy sự tôn nghiêm mà em đang có. Vốn dĩ, vì yêu anh, sự tôn nghiêm ấy nghiêng ngả vài phần. Em chấp nhận, hoàn toàn chấp nhận để có thể yêu và được yêu. Em không tính toán, không so đo, không nói về thiệt hơn gì cả. Chỉ cần biết, em yêu anh, vậy thôi!

Nhưng rồi em lại là người đón nhận về những nỗi đau, thi thoảng chúng vẫn kéo về hành hạ tâm trí kẻ đang yêu - là em, lúc nửa đêm. Bởi vì em cũng chỉ là một đứa con gái yếu lòng, luôn luôn trở nên yếu lòng trước người mà mình thương. Cho nên dù em cố tỏ ra mạnh mẽ, cố tỏ ra mình vẫn ổn, thì tất cả cũng chỉ tự tạo một lớp hoàn hảo khác trưng ra giữa cuộc sống này mà thôi.

Anh có biết, nhớ một người không thuộc về mình là nỗi nhớ tội nghiệp đến nhường nào không?

Anh có biết, yêu một người không yêu mình là thứ tình yêu đau khổ và dằn vặt đến nhường nào không?

... Mà, em quên mất. Anh tất nhiên không biết. Anh không biết, bởi vì anh không yêu em!

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Tình yêu chỉ cần những điều dung dị nhất

Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả/ Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây/ Nếu đêm dài là tình yêu, anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh/ Nhưng trái tim anh không thể dành tặng em được vì nơi đó đã thuộc về em
 May ao thun quang cao


Con người kể cũng thật kỳ lạ. Tại sao đôi khi chúng ta cứ cố tình không nhận ra thứ gì là phù hợp nhất với bản thân mình, để rồi mãi đuổi theo những điều xa xôi, phù phiếm? Đến khi nhận ra tấm áo phù phiếm ấy không phải là thứ thích hợp để khoác lên người mình thì bộ cánh vừa vặn kia lại bị một người có con mắt tỉnh táo, tinh tường hơn chọn mất. Tình yêu cũng có lúc tương tự như thế.

Em không cố ý ví các anh là những chiếc áo, chỉ là em muốn đưa ra một hình ảnh cụ thể để tiện tưởng tượng mà thôi. Người ta cứ hay nói những điều rất cao siêu về tình yêu. Còn em, sau khi đã trải qua một tình yêu đổ vỡ, em lại có suy nghĩ rằng thà ngay từ ban đầu hãy yêu một người phù hợp để rồi có thể cùng nhau đi đến đám cưới, còn hơn là chọn người không phải dành cho mình để sau này mỗi người một ngả và kết quả cuối cùng là chỉ có trái tim bị đau khổ, tan nát mà thôi.
 Rang su cao cap

Giá mà ngày ấy em “tỉnh” hơn chút nữa, để chọn lựa người đàn ông chân thật là anh thì mọi chuyện đối với em sẽ viên mãn biết bao nhiêu anh nhỉ. Nhưng chẳng hiểu sao khi ấy em lại thích thú với cái thứ cảm giác lạ kia hơn. Một người đã từng là anh trai, đã quá thân thuộc đến mức cả hai gia đình đều quen biết nhau và một người thì em chỉ mới gặp, tiếp xúc được chưa tới một năm trời. Thật lạ kỳ là cả hai người lại ngỏ lời yêu em vào cùng một thời điểm. Có lẽ do bản tính tò mò, thích khám phá của một cô bé vẫn còn đang ngồi trên giảng đường đại học nên em đã chọn người kia.
 

Thế nhưng anh biết không, càng ngày em càng nhận thấy sự lựa chọn đó là sai lầm, bởi vì giữa hai bọn em có quá nhiều điều khác biệt, cả từ suy nghĩ, cách sống, quan điểm sống và cách nhìn nhận về cuộc đời… Và giống như một điều tất yếu, chúng em chia tay, mỗi người đi về một ngả.
 Giay dan tuong

Trong con mắt của bố mẹ em thì anh là một chàng trai tốt, hiền lành, chăm chỉ, lại rất biết điều. Thế nhưng có lẽ chính vì ngày ấy còn quá trẻ, em chưa thể nhìn ra được những xấu, tốt, thật, giả trong cuộc đời, thế nên đã vội vàng tin vào những lời mật ngọt của người ấy. Em không biết rằng những lời nói kia chỉ là chóp lưỡi, đầu môi... Còn anh, tuy không biết nói những điều hoa mỹ, không biết ăn mặc sành điệu, đúng mốt, nhưng chính anh mới là một chàng trai chân thật, hết lòng vì mọi người và không biết phô trương.

Lúc em nhận ra mình sai thì anh cũng đã tìm được một người con gái khác. Thỉnh thoảng hai anh em mình vẫn cùng nhau đi cà phê, cà pháo, nhưng cũng chẳng lần nào anh đưa cô bé ấy đi cùng. Anh luôn nhắc tới cô ấy một cách ngọt ngào bằng cái tên duy nhất: “người yêu anh”. Em nhận ra cứ mỗi lần nói về cô bé là đôi mắt anh hình như lại rất vui. Em nhìn thấy trong đáy mắt anh đang ánh lên những tia của hạnh phúc.Thực lòng thì em cảm thấy hơi ghen tỵ với cô ấy. Nhưng dù sao thì cũng mừng cho anh, bởi vì em tin rằng cô gái ấy ít nhất thì cũng hơn em ở mức độ chân thành.

 
phutungoto

Tối nay, sau buổi cà phê với anh về em lại có một cảm giác rất lạ. Hình như cái thứ tình cảm đối với anh nó chẳng đơn giản là “anh –em”. Anh chỉ lặng im và cười khi em hỏi rằng “tại sao chẳng bao giờ anh chịu đưa cô ấy đi cùng để giới thiệu với em?”. Em tự hỏi bản thân mình rằng không hiểu anh đang sợ em, hay sợ cô ấy sẽ buồn? Thôi, cho dù lý do là vì sao cũng được, vì bây giờ mọi sự cũng đã an bài. Em thực lòng chúc cho anh và cô bé có cái tên “người yêu anh” luôn luôn hạnh phúc.

24 tuổi, em đã học được một bài học rất lớn về cách chọn lựa điều phù hợp nhất với bản thân mình. Đôi khi người ta vẫn hay bỏ qua những thứ quá thân thuộc để liều lĩnh thay đổi, làm mới bản thân mình. Không hẳn tất cả những cái “mới” đều không tốt, thế nhưng hãy nhớ rằng sở dĩ những thứ “quen thuộc” ở bên ta được lâu như vậy là vì đó là những điều đã từng rất hợp với mình.



Chẳng điều gì có thể thay đổi được tình yêu anh dành cho em

Đôi lúc ta tưởng rằng mình ghét sự nịnh hót, nhưng thực ra chỉ ghét cách nịnh hót mà thôi .

 Quan ao cong nhan


Thấm thoắt cũng đã ba năm kể từ ngày hai đứa mình trở thành vợ chồng. Ba năm tính theo thời gian thì ngắn nhưng tính theo những khó khăn thử thách mà hai chúng ta đã cùng nhau trải qua thì chẳng hề ít ỏi một chút nào. Anh hạnh phúc và cảm thấy vô cùng may mắn bởi vì mình đã có được em ở trong cuộc đời này. Dẫu biết rằng câu cảm ơn trong cuộc sống vợ chồng nghe có vẻ khách sáo, nhưng hôm nay – kỷ niệm ba năm ngày cưới, anh rất muốn nói với em câu ấy, cảm ơn em vì đã làm vợ của anh!

Năm năm yêu nhau và ba năm cho cuộc sống gia đình, lúc nào người vợ hiền là em cũng luôn ở bên chia sẻ động viên và cùng anh sánh bước. Người ta vẫn hay nói rằng nếu yêu nhau lâu quá thì tình yêu sẽ trở nên nhàm chán, nhưng anh lại chẳng hề có cảm giác ấy một chút nào. Đã tám năm trôi qua kể từ ngày anh bắt đầu ngỏ lời yêu em, vậy mà mỗi khi ngồi nghĩ về nụ cười dịu dàng e ấp ấy, cảm xúc thuở ban đầu dường như vẫn còn nguyên vẹn trong anh.
Sửa máy lạnh

Nhớ ngày nào có một người con gái trong vóc dáng nhỏ bé đã làm xuyến xao trái tim của chàng sinh viên xây dựng. Cũng chính nụ cười ngượng ngùng đó đã theo anh cả vào trong những giấc chiêm bao. Hằng đêm anh cứ thao thức, không có cách nào để xua đuổi hình ảnh ấy ra khỏi những giấc mơ của mình. Cũng may là anh đã kịp thời theo đuổi trước khi em gật đầu đồng ý nhận lời bao nhiêu “cây si” khác. Anh hạnh phúc lắm khi yêu em và cũng được em yêu.
 
phutungoto

Từ khi mới yêu nhau hai đứa mình đã gặp phải bao thử thách của gia đình và bè bạn. Cưới nhau về rồi, tưởng chừng những gian nan đó đã kết thúc, tưởng chừng con thuyền tình yêu trải qua nhiều sóng gió đã cập bến an toàn, ấy vậy mà những khó khăn còn tăng lên gấp bội. Em không chán nản cũng không bỏ cuộc, em vẫn tiếp tục nắm tay anh vượt qua mọi gian nan của cuộc sống này. Có lẽ cuộc sống sau này của hai vợ chồng mình sẽ còn gặp phải rất nhiều biến cố nữa, nhưng anh tin chắc rằng chỉ cần hai vợ chồng mình đồng lòng đồng hướng thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Ba năm vừa qua em đã vì anh, vì con mà phải chấp nhận hy sinh quá nhiều. Những ngày mới cưới nhau, hai đứa mình gần như là tay trắng, rồi khó khăn lắm mới có được cuộc sống coi như là tạm đủ như lúc này. Anh xin lỗi vì vẫn chưa mang lại cho mẹ con em một cuộc sống đủ đầy như mơ ước, nhưng anh tin trong tương lai nhất định em sẽ không còn phải sống thiếu thốn như thế này.

Trong sự nghiệp việc bằng lòng với những gì mình có là điều không tốt nhưng trong tình yêu thì có lẽ đó lại chính là bí quyết để có được hạnh phúc lâu dài. Anh hạnh phúc và tự cảm thấy hài lòng về những điều mình đang có được: một người vợ đảm đang, hiền dịu và một cô công chúa mũm mĩm, đáng yêu vô cùng. Bất kể đi đâu, làm gì anh cũng chỉ mong sao mau chóng được trở về với em và con, trở về với căn nhà hạnh phúc luôn tràn ngập tiếng cười giòn tan của con gái yêu bé bỏng.
 
 Giay dan tuong

Sáng nay đang làm việc mà vì nhớ quá không chịu nổi nên anh đã gọi điện cho em. Đã ba năm rồi nhưng giọng nói của em vẫn thân thương y như thế. Khuôn mặt em giờ đây đã xuất hiện thêm vài nếp nhăn vì những vất vả, lo toan cho cuộc sống, thế nhưng giọng nói ngọt ngào cùng với nụ cười ấm áp thì vẫn như ngày nào. Chỉ cần nghe thấy tiếng nói ấy thôi là bao mệt mỏi, bao áp lực trong anh lại tan biến hết. Và anh lại tiếp tục cố gắng, tiếp tục làm việc thật chăm chỉ vì tổ ấm nhỏ bé của hai đứa chúng mình.

Có lẽ để đánh giá một cuộc hôn nhân có hạnh phúc hay không thì còn cần rất nhiều thời gian nữa, nhưng năm năm yêu nhau và ba năm sống chung sưới một mái nhà đủ để anh hiểu và đặt trọn niềm tin ở nơi em. Anh tin rằng mình đã không sai lầm khi chọn em làm tri kỷ, làm một người bạn đồng hành với anh suốt cả cuộc đời. Cho dù sau này có bất kỳ biến cố gì xảy ra đi nữa thì anh cũng sẽ không bao giờ hối hận, cảm ơn em nhé vì đã làm vợ của anh!