Hiển thị các bài đăng có nhãn định mệnh anh yêu em. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn định mệnh anh yêu em. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

Mưa cứ rơi trong lòng anh trống vắng….!
Một buổi chiều đông đầy nổi nhớ về em…..!
Đối với em anh không là tất cả………!
Vì cuộc đời này thiếu gì người yêu em…!
Nhưng chuyện đời ai biết trước ngày mai….!

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...

Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng.

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh.

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh.

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên.

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy?

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình.

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi.

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Mạnh mẽ lên, cuộc đời đâu chỉ cô độc một mình em

Buồn làm gì cho đời chán nản
Khóc làm gì cho lệ chứa chan
Chán làm gì cho lý tưởng tiêu tàn
Hãy vững vàng và quên đi tất cả …
Em – Người yêu anh da diết và thương anh tha thiết.
Anh – Người luôn mải miết đi tìm những thú vui không cần thiết


Anh này, có phải vì em mạnh mẽ nên anh cứ cố gắng theo đuổi cuộc sống riêng của mình mà quên mất sự tồn tại của em không?

Những ngày trời bâng khuâng. Em lang thang dọc khắp các con phố, lạ lẫm, một mình. Đã rất lâu rồi em chẳng còn cảm giác sợ hãi giữa chốn đông người, chẳng còn hoảng loạn khi nhìn đâu cũng thấy không quen, không biết.

Con người ta nhiều lúc chán ghét với việc đi một mình. Nhưng khi đã quá thân thuộc với việc một mình lang thang như vậy, nó bỗng nhiên trở thành một thói quen khó bỏ. Thật giống với việc em yêu anh mà chẳng cần anh bên cạnh như lúc này.

Có phải vì em mạnh mẽ?

Là con gái, ai chẳng cất giữ chút yếu lòng cho riêng mình. Em cũng yếu lòng khi phải tập quen với cô đơn. Quen rồi lại thấy bình thường. Em không khóc khi nhớ anh, cũng chẳng thở than khi anh quên bẵng em trong một khoảng thời gian dài đến mệt mỏi. Chỉ là, em mạnh mẽ, nên em tự ôm về mình tổn thương, sắc lạnh như mảnh trời mùa đông vỡ toạc.

Anh này, có phải vì em mạnh mẽ nên anh cứ cố gắng theo đuổi cuộc sống riêng của mình mà quên mất sự tồn tại của em không? Con trai luôn là điểm dựa của con gái khi mệt mỏi, lo lắng, khi muốn vứt bỏ những toan tính ngoài kia để lòng bình yên một lúc. Vậy mà em lại tự dựa vào chính mình, vì anh không muốn hiểu em, không muốn lo cho em, không muốn quan tâm em. Vì em mạnh mẽ như anh đã từng nghĩ.


Không phải cứ là con gái thì sẽ hay khóc những lần bị tổn thương. Không phải cứ là con gái sẽ mải mê đợi chờ một tình yêu trọn vẹn. Không phải cứ là con gái thì mới yếu đuối trong bộn bề cuộc sống.

Em đã suy nghĩ như thế đấy, để rồi mạnh mẽ trở thành lớp vỏ chắc chắn, để rồi anh cứ mặc kệ em nơi đây, mặc kệ em hoảng hốt với những nỗi đau lớn dần theo mùa gió. Em như cơn gió hoang hoải ngoài kia, hoang hoảng tìm lại chính mình, tìm lại chút con gái ngày xưa để được anh yêu thương nhiều thêm một ít, quan tâm nhiều thêm một chút.

Có phải vì em mạnh mẽ?

Em chẳng thấy buồn mỗi lần đọc lại tin nhắn anh gửi. Ngắn gọn, lạnh nhạt như cái cách chúng ta bên nhau. Em chẳng dám thốt lên rằng đấy, tình yêu nó màu nhòe nhoẹt như thế đấy, cũng chẳng dám khẳng định rằng, anh là người thương em nhất. Em thương em, thế có lẽ đủ rồi.

Có phải vì em mạnh mẽ?

Mỗi lần nhớ anh, em tự cho mình cái quyền ngồi vu vơ. Vu vơ đoán định xem anh có nhớ em không, hay anh chỉ nhớ đến núi công việc cần giải quyết. Thay vì nhắn cho anh một tin “em nhớ”, em lại một mình viết tiếp trang blog cá nhân, giấu nó đi để không ai có thể đọc. Có khi nào, anh mò tìm được mà chợt nhận ra, “ em yếu đuối biết nhường nào”

Em yếu đuối thật đấy, anh ơi! Em muốn vứt bỏ hết những mạnh mẽ này đi, em không thể gồng mình lên chống chọi với thương tổn từ phía anh. Một lần, quay lại phía em và nhìn trái tim chưa kịp lành đã sẹo này đi anh.

Hay là bởi, em mạnh mẽ, nên anh quay người hững hờ, mặc kệ?



-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Tại sao em lại đánh cắp niềm tin của tôi đi

Biết hay mà không tin gọi là dại. Biết dở mà không chữa gọi là mê.

 May ao thun quang cao

Cả một đêm dài anh không thể nào ngủ nổi, cứ trằn trọc hết lăn qua bên nọ lại trở mình sang bên kia, mắt chong chong ngước lên trần nhà. Anh suy nghĩ rất nhiều, cũng đã ngộ ra được một số điều quan trọng, thế nhưng riêng cái điều muốn biết nhất thì anh lại chẳng thể nghĩ ra.

Anh đã yêu em, đã lo lắng, quan tâm cho em nhiều đến thế, vậy mà vẫn còn bị em phản bội là sao? Anh đâu có sống vì mình, tất cả mọi điều tốt đẹp nhất anh đều dành cả cho em. Anh lo cho em còn hơn bản thân mình, luôn tìm mọi cách để khiến em cười, khiến em vui vẻ… Nhưng dường như tất cả những điều đó đối với em đều là vô nghĩa. Vô nghĩa hoặc có thể là chưa đủ, anh cũng không biết nữa. Chỉ một điều duy nhất có thể chắc chắn, đó là em đã hào phóng tặng cho anh một cái “sừng” khá to ở trên đỉnh đầu.

Ai đó đã bảo rằng khi một mối tình có cái kết không trọn vẹn thì chỉ có con gái là người khổ nhất mà thôi, còn con trai lại chẳng hề hấn gì. Sở dĩ người ta nghĩ như thế bởi vì họ cho rằng hầu hết lỗi lầm đều do chính con trai gây ra. Người ta còn gán ghép cho con trai những cụm từ kiểu như “vô tâm” hay “tàn nhẫn”… và cho rằng bất cứ người đàn ông nào cũng rất chóng quên. Giá mà được như vậy thật nhỉ, thế thì anh đã chẳng phải sốc, chẳng phải đau giống như lúc này.
 
 Rang su cao cap

Tuần trước nếu như anh không vô tình phát hiện ra thì chẳng biết em sẽ còn giấu giếm đến khi nào nữa. Em tệ quá, tại sao lại làm như thế với anh? Đã bao giờ anh bắt buộc em phải làm một điều gì chưa nhỉ? Chắc chắn là chưa, bởi vì anh luôn luôn tôn trọng mọi sự quyết định của em. Hết yêu anh thì em cứ thẳng thắn nói ra, tại sao lại phải bí mật đi hẹn hò với người khác? Chẳng lẽ giống như bạn bè anh nói, là do em đã cố tình “bắt cá hai tay”?!

Lúc phát hiện ra điều này thực sự anh đã rất sốc. Không thể ngờ được, người con gái mà anh hết lòng yêu thương lại nỡ lòng làm thế... Giá mà tự em nói ra cho anh biết trước, như thế chắc chắn em sẽ vẫn được tôn trọng mà anh lại đỡ “đau” hơn. Cảm giác lúc này thật khó chịu, giống như anh vừa bị người ta lừa cướp mất đi một thứ gì vô cùng quý giá vậy. Nếu nói như vậy thì em chính là một “kẻ lừa đảo”, còn anh lại ngu ngốc biến mình trở thành một “người bị lừa”.
 Giay dan tuong

Chắc em sẽ giận lắm khi biết anh ví von em với cái tên “lừa đảo”. Nhưng cũng không quá quắt đâu, bởi vì thực sự thì em đã lừa lấy mất đi cả niềm tin và tình yêu của anh. Trên đời này liệu còn điều gì quan trọng hơn hai điều thiêng liêng ấy không nhỉ. Có lẽ là không, bởi vì một khi đã mất niềm tin thì người ta sẽ chỉ còn sống giống như một kẻ tật nguyền. Rồi anh sẽ phải bước đi ra sao đây với một đôi chân khập khiễng?

 

Mấy hôm nay anh gọi điện nhưng chẳng hề thấy em bắt máy. Em giả vờ bận rồi chỉ nhắn qua loa một tin thông báo cho anh. Em đang xấu hổ, hối hận hay sợ hãi điều gì? Phải chăng là em đang cố tình trốn tránh anh? Không cần phải như thế đâu em ạ, bởi vì đối với anh bây giờ thì cho dù em có như thế nào cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Em cứ mạnh dạn mà tiến đến với người ta thôi, không cần phải quan tâm đến những gì anh đang nghĩ.

Anh chưa nói chia tay chỉ vì không muốn biến em thành người bị động. Dù sao thì ngày xưa anh cũng từng rất yêu em. Anh vẫn còn nhớ như in từng lời mình đã hứa: “Cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra thì anh cũng không bao giờ là người bỏ em”. Em là một cô gái thông minh, anh tin rằng em hiểu những gì anh vừa nói. Hãy cứ làm theo những gì mà trái tim em mách bảo, bởi vì anh luôn luôn mong muốn em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc mà.
phutungoto

Đêm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều và lý trí cũng phần nào “thông thoáng” hơn một chút. Anh không trách em đâu, bởi vì tình yêu không phải là điều có thể miễn cưỡng được mà. Hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé, để chứng minh cho anh và tất cả mọi người thấy rằng em đã lựa chọn một quyết định không sai.


Em hạnh phúc trong vòng tay anh

Anh muốn vui trong chốc lát: Hãy trả thù ! Anh muốn yên vui mãi mãi: Hãy tha thứ .

 Quan ao cong nhan


Mới buổi chiều ngày nào em còn ngượng ngùng khi bất ngờ nhận được lời tỏ tình trên bãi bồi của một khúc sông vắng. Em lặng thinh thay cho câu trả lời, khẽ cúi đầu cố che giấu khuôn mặt đang đỏ lựng lên vì thẹn của mình. Thời gian trôi đi nhanh quá, mới đó mà đã sáu năm rồi. Sáu năm để chia ngọt sẻ bùi, sáu năm cho một tình yêu nồng nàn say đắm.

Ngày hôm qua, trước sự chứng kiến của biết bao nhiêu người, anh đã đeo lên ngón tay áp út bé nhỏ gầy guộc của em một lời hứa trọn đời chung thủy. Em cười rạng rỡ, trao lại cho anh chiếc còn lại trong cặp nhẫn cưới, chiếc nhẫn nhỏ xinh, tròn trịa và viên mãn giống như hạnh phúc của hai đứa chúng mình.
 Sửa máy lạnh

Ngày hôm qua, em và anh cùng nắm tay nhau bước đi trên con đường trải thảm hoa màu đỏ. Anh nở một nụ cười thật hiền để đáp lại ánh nhìn của em, nụ cười mà bất cứ khi nào nhìn thấy nó cũng khiến em cảm thấy ấm lòng. Bàn tay to lớn của anh xiết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của em giữa bao nhiêu họ hàng và quan khách. Em hạnh phúc thật sự bởi biết rằng cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì vẫn có anh luôn ở cạnh em.
 

Ngày hôm qua lòng em vui rộn ràng, trái tim em ngập tràn hạnh phúc, bởi trải qua bao khó khăn thì cũng đến ngày hai đứa mình được làm cô dâu và chú rể sánh bước bên nhau. Em không phải là cô gái quá tài năng và xinh đẹp, thế nhưng vẫn được anh dành trọn tình yêu thương vô bờ bến cho mình. Em vẫn còn nhớ như in những lời anh đã nói: “Không quan trọng rằng em hay anh là người hoàn hảo, chỉ cần ta thấy nhau hoàn hảo trong đôi mắt của mình”.
phutungoto

Vậy là câu chuyện tình yêu của chúng mình đã bước sang một trang hoàn toàn mới. Vẫn là hạnh phúc, nhưng giờ đây niềm hạnh phúc ấy sẽ tươi sáng và trọn vẹn hơn. Chúng ta từ giã những giận hờn vu vơ của thời còn trẻ dại để bước vào một cuộc sống mới cùng với tình yêu đã khôn lớn của mình. Kể từ nay hai chúng ta sẽ hòa cùng làm một, hai mái đầu xanh sẽ cùng chung sống dưới một mái nhà.

Ngày hôm qua hai chúng ta được biết bao người chúc phúc. Trong tiếng vỗ tay reo hò của họ hàng, bè bạn, anh nhẹ nhàng đặt lên môi em một nụ hôn. Vẫn giống như ngày nào, em cúi đầu e thẹn, có một cảm giác mang tên hạnh phúc cứ trào dâng ở trong lòng. Ngày hôm qua tình yêu của chúng mình đã chín nhưng em tin rằng dưới bàn tay chăm sóc của em và sự chở che bảo vệ của anh nó sẽ còn đơm hoa kết trái rất nhiều.
 
 Giay dan tuong

Lúc ôm tạm biệt bố mẹ, chẳng hiểu sao nước mắt em cứ thế tuôn rơi. Bất chợt em buồn khi nghĩ đến việc không còn được ngày ngày ở bên bố mẹ. Anh nhẹ nhàng giúp em lau khô những giọt nước mắt, cái nắm tay của anh rất chặt cùng với ánh mắt khiến em rất an lòng. Em tin tưởng vào anh, tin tưởng vào tương lai đang đợi chờ hai chúng ta phía trước. Chỉ cần có người mà em yêu thương bên cạnh thì bất cứ khó khăn gì em cũng có thể vượt qua.

Trước khi đi lấy chồng mẹ vẫn dạy bảo em rất nhiều về trách nhiệm của một người phụ nữ. Mẹ vẽ ra những viễn cảnh đầy trắc trở của cuộc sống vợ chồng để em xác định tư tưởng. Lấy nhau về rồi còn vô vàn thứ phải lo toan, gánh vác, từ chuyện nhà cửa, con cái, đến đối nội đối ngoại hay công việc, bạn bè… Quả thực lúc ấy em cũng lo sợ, nhưng em tin rằng chỉ cần tình yêu luôn đầy thì trắc trở gì cũng có thể vượt qua.

Người ta vẫn thường bảo rằng hạnh phúc là khi trao đi yêu thương và cũng được nhận lại yêu thương. Cảm ơn anh đã cưới em làm vợ, đã khiến em hiểu rằng muốn đi tới được bến bờ hạnh phúc thì phải có niềm tin. Em biết còn rất nhiều khó khăn đang chờ đợi hai chúng ta ở con đường phía trước, nhưng hạnh phúc chỉ mỉm cười khi cả hai ta cùng cố gắng, phải không anh?