Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn tình yêu hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn tình yêu hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

Mưa cứ rơi trong lòng anh trống vắng….!
Một buổi chiều đông đầy nổi nhớ về em…..!
Đối với em anh không là tất cả………!
Vì cuộc đời này thiếu gì người yêu em…!
Nhưng chuyện đời ai biết trước ngày mai….!

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...

Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng.

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh.

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh.

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên.

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy?

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình.

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi.

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Anh đã chẳng còn ảnh hưởng gì tới cuộc sống của em

Nói thật cục cằn còn hơn nói dối văn vẻ.

 May ao thun quang cao


Đang giữa đêm, cái lạnh khiến em giật mình tỉnh giấc. Cuối thu rồi, chẳng mấy chốc là lại bước sang một mùa lạnh nữa mất thôi. Quờ tay sang bên cạnh, em phát hiện con gái đã đạp tung chiếc chăn mỏng trên người ra từ lúc nào. Em kéo chăn và sửa lại tư thế ngủ cho con, bất chợt con bé ôm chầm lấy tay mẹ vào lòng. Em mỉm cười khẽ quay sang vuốt lại mái tóc tơ đang xòa vào khuôn mặt bầu bĩnh ngây thơ ấy. Em chẳng rút tay lại, bởi vì biết rằng nếu được ôm tay mẹ thì con bé sẽ ngủ ngon hơn rất nhiều.

Chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa, nhưng ngay từ lúc chào đời em đã nhận ra rằng con gái chúng ta có một khuôn mặt cực kỳ giống anh. Cho đến tận bây giờ, đã gần năm năm rồi mà những đường nét ấy dường như vẫn chưa hề mờ nhạt. Cứ mỗi lần ngắm con chơi đùa là em lại như nhìn thấy anh đang ở đó. Đôi mắt, cái miệng và ngay cả vầng trán dô bướng bỉnh… tất cả đều là bản sao hoàn hảo của anh. Có lẽ chính vì thế mà chưa bao giờ em có thể hoàn toàn xóa bỏ được hình bóng của anh ra khỏi tâm trí.
 Rang su cao cap

Con gái có khuôn mặt của bố nhưng lại thừa hưởng gần như toàn bộ những tính cách của mẹ. Cũng đúng thôi, bởi từ lúc sinh ra đến giờ số lần nó được gặp cha chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Một mình em vừa làm mẹ lại vừa làm cha nên cũng không khó hiểu khi tính tình và ngay cả cách cư xử của con gái đều giống mẹ. Nhiều lúc thấy thương con lắm nhưng em lại chẳng thể làm gì. Em không có cách nào để mang anh quay về, vậy chẳng lẽ lại đi kiếm một người bố khác cho con gái hay sao?
 

Đã có nhiều lúc em nghĩ đến chuyện này, thế nhưng suy đi rồi tính lại thì em vẫn không nỡ. Trên đời này còn có rất nhiều người đàn ông tốt, thế nhưng em sợ đến một ngày nào đó cái câu mà người ta vẫn thường bảo: “khác máu tanh lòng” sẽ thành sự thật thì sao. Xót xa lắm mỗi lúc thấy con gái hỏi: “mẹ ơi, sao mãi mà chẳng thấy bố về”. Em cứ tự vấn rằng những khi ấy liệu anh có cảm thấy nóng ruột nóng gan, hay chỉ vô tình nhớ tới hai mẹ con em một chút nào không nhỉ. Chắc là không đâu, bởi vì bây giờ anh đã có cả một gia đình hạnh phúc cùng với quá nhiều thứ, quá nhiều người để quan tâm chăm sóc rồi mà.

Đêm nay nằm nhìn con gái say sưa trong giấc ngủ chẳng hiểu sao em lại cảm thấy rất an lòng. Đối với em bây giờ thì con bé quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Chỉ cần con có một cuộc sống vui vẻ thì bất cứ việc gì em cũng có thể làm. Con bé giống em về tính cách, nhưng nhất định sau này em sẽ dạy nó cách tránh khỏi những người đàn ông ham danh ham lợi, để không phải rơi vào tình cảnh giống như mẹ nó lúc này.
 Giay dan tuong

Anh biết không, con gái giống em ngay cả từ những thói quen bình thường nhất. Ngày xưa em cũng luôn kéo tay anh lại phía mình rồi ôm chặt, giống như con đang ôm tay em lúc này. Chỉ cần như thế là em có thể ngủ ngon lành cả đêm mà không hề mộng mị. Có lẽ chính hơi ấm từ bàn tay ấy đã mang lại cho em cảm giác an tâm. An tâm rằng lúc nào cũng có một người ở bên cạnh bảo vệ cho mình, lúc nào cũng có một người luôn quan tâm lo lắng và sẵn sàng san sẻ những khó khăn trong cuộc sống với mình… Nhưng thực tế thì cuối cùng anh cũng vẫn ra đi, dĩ nhiên là anh mang theo cả bàn tay ấy. Và rồi những giấc mơ ma mị thỉnh thoảng vẫn tìm đến mỗi khi em có một mình.

 
phutungoto

Hình như lâu lắm rồi em chẳng có cảm giác được nắm tay một người khác giới. Em đã tự mình vượt qua mọi chuyện, cả những khó khăn ở trong cuộc sống, cả những cái giật mình choàng tỉnh sau các giấc mơ miên man và đầy ám ảnh kia. Em chợt hiểu ra một điều rằng anh cũng chỉ là một con người rất bình thường, bình thường đến nỗi chẳng có gì đặc biệt. Cái điều duy nhất khiến lúc này em cảm thấy anh khác với những người đàn ông ngoài kia có lẽ chỉ vì anh là bố của con gái em và hai chúng ta đã từng là vợ chồng.

Đôi khi trong giấc mơ em giật mình đưa tay về phía trước, nhưng chỉ thấy trống rỗng… Khi tỉnh lại thì em chợt nhận ra sự ngớ ngẩn của mình, thế là em vòng tay ôm con gái vào lòng, ôm thật chặt. Sẽ hơi khó khăn một chút, thế nhưng bằng sức mạnh của mình, em tin sẽ đủ sức dìu dắt con gái bé bỏng vững bước đi trong cuộc đời này.


Anh sẽ làm tất cả để gia đình mình mãi hạnh phúc

Kẻ khéo thắng ở chỗ vô cùng mềm dẻo, chứ không phải ỷ mạnh lấn yếu.


Quan ao cong nhan


Chắc chắn em sẽ ngạc nhiên lắm khi đọc được những dòng này, vì từ xưa đến nay anh chưa bao giờ tỏ ra là người thích viết lách cả. Anh biết tính mình khá khô khan, đã thế lại còn hơi vô tâm. Anh đã khiến em phải vất vả rất nhiều vậy mà chưa bao giờ em buông một lời ca thán. Em đặc biệt lắm, cảm ơn bố mẹ vì đã mối lái cho anh được gặp em.

Lúc nãy anh vào internet để xem lại trận bóng đá mà cuối tuần trước còn chưa xem được, rồi đột nhiên tay chân lóng ngóng thế nào lại lần mở ra đúng trang facebook của em. Anh giật thót vì đọc được mấy tin nhắn mà học sinh gửi chúc mừng. Xin lỗi em nhé, anh lại giống như năm ngoái, lại suýt quên mất ngày Tết của em rồi.
 
 Sửa máy lạnh

Hầu như ngày nào cũng vậy, khi anh thức dậy thì em đã đi làm rồi, tại thời gian làm việc của em từ bảy giờ sáng, còn cơ quan anh thì đến tận tám giờ mới bắt đầu. Bữa ăn sáng thịnh soạn mà em cất công dậy sớm chuẩn bị cho bố con anh vẫn còn nóng hổi trên bàn. Chập tối trở về nhà, anh đã thấy em trong chiếc tạp dề tất bật xào xào nấu nấu. Sau đó em lại lao vào dọn dẹp, sắp xếp cửa nhà. Hầu như bố con anh chẳng phải động tay đến việc gì.

Xong hết việc nhà thì em lại vùi mình trong phòng học, ở đó luôn có một đống công việc với sách vở, giáo án, hoặc bài kiểm tra của học sinh đang chờ. Giống như tối hôm qua cũng vậy, anh hé cửa nhìn vào phòng và thấy em vẫn miệt mài ngồi đó với xếp bài kiểm tra cao ngất. Anh chỉ biết nhắc em đi ngủ sớm, thấy thương quá mà chẳng biết phải làm gì.
phutungoto

Tưởng rằng bận bịu như thế thì em sẽ không còn thời gian để nuôi dạy, quan tâm đến con cái. Nhưng không, em chăm lo cho con trai yêu quí của chúng mình rất chu đáo, từ miếng ăn, giấc ngủ đến bài vở và thậm chí còn biết rõ được từng người bạn của con. Em còn giúp anh đối nội đối ngoại rất chu toàn. Họ hàng và bạn bè lúc nào cũng tấm tắc khen rằng anh có một người vợ đảm đang. Nhiều khi anh cứ hay tự hỏi rằng liệu em có phải là thần tiên giáng trần hay không mà có thể tài giỏi đến mức ấy. Anh tự hào và thấy mình may mắn nữa, may mắn bởi vì đã lấy được một người vợ đảm đang, tốt tính như em.
 
 Giay dan tuong

Anh không phải là giáo viên, nhưng thỉnh thoảng cũng vẫn được gọi là “thầy”. Học trò gọi điện tới nhà để hỏi bài em, thỉnh thoảng gặp anh nghe máy là cứ luôn miệng gọi “thầy ơi, thầy à”. Chẳng hiểu sao anh lại thấy lòng vui vui mỗi lần được gọi bằng cái tên thân mật ấy. Là do bọn trẻ quý mến em nên anh mới được “thơm lây”. Có lẽ đó là một trong những điều tuyệt vời khi có vợ là một nhà giáo.

Anh đã tự hứa với lòng mình rằng từ ngày mai sẽ cố gắng chữa cho bớt bệnh lười và cả căn bệnh vô tâm nữa. Anh sẽ chăm làm việc nhà hơn, sẽ quan tâm, chăm sóc cho gia đình bé nhỏ và tất nhiên càng ngày anh sẽ càng yêu thương em thật nhiều. Đọc xong những dòng anh viết chắc em sẽ buồn cười lắm nhỉ. Đừng chê anh viết ngây ngô nhé, bởi trước em thì đã bao giờ anh hết “ngố” đâu mà.