Hiển thị các bài đăng có nhãn anh yêu em nhiều lắm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn anh yêu em nhiều lắm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Nhân quả thường đến muộn...cô cứ nghỡ đời không có báo ứng!

Tôi thẳng thắn nói rằng cô là người con gái hư, có lối sống buông thả, đua đòi, không biết mình là ai giữa chốn thị thành đầy cạm bẫy này.

Cô cứ tưởng mình có chút nhan sắc, trẻ trung, chút may mắn khi gia đình khá giả, có điều kiện, là cô có quyền ăn chơi xả láng, không cần biết đến những hậu quả sau đó.

Và cái sự bất chấp, ngộ nhận ấy đã buộc cô phải trả giá đắt.

Là sinh viên đại học, cô không chăm chỉ đèn sách, lại đua đòi theo bạn xấu đến quán bar, vũ trường. Bố mẹ thuê cho căn hộ để yên tĩnh học hành thì cô rước bồ về ăn ở, sinh sống như vợ chồng.

Người đàn ông chung sống với cô lại chính là người đã nhân cơ hội cô nhậu say xỉn không còn nhận thức mà chiếm đoạt đời con gái của cô.

Vậy mà cô lại lao vào cuộc tình với hắn như một con thiêu thân với ý nghĩ là không còn gì để mất.

Sự dại dột, ngu muội của cô đã phải trả giá, khi người tình lợi dụng bỏ vào túi xách của cô bao thuốc lá chứa đầy thuốc lắc để hắn phân phối cho những kẻ nghiện ngập ở vũ trường.

Cái giá phải trả là quá cay nghiệt, quá phũ phàng phải không cô?

Cái gì cũng có căn nguyên của nó, việc cô làm, cô phải gánh chịu hậu quả. Gieo gì sẽ gặt nấy thôi, cô ạ.

Tuổi cô còn trẻ, tương lai còn dài, cô hãy bình tĩnh nhìn nhận lại tất cả mọi việc, từ đó rút ra bài học mà cảnh tỉnh chính mình. Không có gì là quá muộn nếu cô thực sự biết hối lỗi.




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Mãi mãi là bao lâu?

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác.

Đôi khi em tự hỏi mình, mất bao lâu để quên nhau. Câu chia tay để kéo mối quan hệ trở về ngày chưa gặp nhau đó, khi nào mới làm xong nhiệm vụ của nó?

Là một khoảnh khắc phải không, như khi ta nhìn thấy nhau? Ánh mắt là nơi đầu tiên bắt đầu cảm xúc, khi chẳng hiểu tim đã cảm nhận gì chưa mà ánh nhìn cứ hướng mãi một hướng. Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng sau đó cả hai sẽ cùng sánh bước? Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng rất lâu sau đó, cả hai phải cố gắng quên nhau, quên cả những ngày đầu?

Là rất lâu phải không, như khi ta nhận ra đã yêu nhau quá nhiều? Bên nhau ngần ấy thời gian, trải qua bao nhiêu sóng gió, em mới dám chắc chắn rằng mình đã yêu, đã nhớ mãi một người con trai ngày ngày xuất hiện giúp em cười làm em vui. Tình cảm không phải là điều hờn hợt đúng không anh? Cần nhiều thời gian thế để nghĩ suy, vậy mà cuối cùng vẫn ngậm ngùi chia tay sự lựa chọn của mình.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chạm tay nhau? Cái chạm tay nhanh chóng để rồi ta rụt rè rút lại, tình yêu thuở ban đầu sao long lanh quá, ấm lòng quá! Để rồi sau đó ta nghe thấy trái tim kia cùng nhịp đập, bàn tay kia cùng hơi ấm. Hai con người thuộc về nhau.

Là rất lâu phải không, như khi anh ôm chặt em mỗi lần giận dỗi? Anh thì thầm lời xin lỗi nghe vừa giận vừa thương. Em giận thế nào khi cảm giác nhỏ bé trong vòng tay anh là điều khiến em bình yên nhất, em dỗi làm sao khi câu an ủi sau những hờn ghen vụn vặt còn ngọt ngào hơn cả lời tỏ tình ngày trước.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chào nhau? Khi bầu trời cao lớn kia chẳng thể ôm nổi thân hình em nhỏ bé, vai em run lên theo từng tiếng nấc, bàn chân rệu rã chừng như mặt đất đã biến tan đi. Một giây ấy sao dài rộng quá khi nó sống mãi trên vết thương chưa lành. Em khóc cả một dòng sông mà sao chẳng thấy anh đến dỗ.

Là rất lâu phải không, như những ngày em cố xóa đi dòng kí ức? Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác. Hồi ức sao ít ỏi quá, mà em buồn mãi chẳng thấy nhẹ nhõm hơn. Thực tế là, thời gian để đau đớn dằn vặt sau chia ly đôi khi còn dài hơn cả khoảng thời gian hai người từng yêu nhau!

Là bao lâu vậy anh? Đến bao lâu câu chia tay mới tròn vẹn?

Bao lâu nữa thì em thôi nhớ, bao lâu nữa thì em thôi yêu?

Bao lâu nữa ta mới thật sự chia tay, hả anh?


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Là phụ nữ, trước tiên hãy sống cho chính mình

♥ Người hay cười là người đau khổ
♥ Mượn nụ cười để che khuất đau thương
 ♥ Ta vẫn hát khi lòng ta tan nát
 ♥ Ta vẫn cười khi nước mắt ta rơi



Hãy sống cho chính mình, chứ đừng sống vì ai đó. Mỗi người có một cuộc đời, đừng nghĩ rằng bạn sẽ phải đi theo ai suốt đời, hãy dùng gót chân của chính mình đi đến những bậc thang cuối cùng, hãy sống thật tử tế, hãy là chính mình tốt nhất.

Trước khi bị ai đó làm tổn thương, hãy biết cách bảo vệ mình, hãy biết cách miễn dịch khỏi những lời dối trá, không muốn phải thất vọng thì đừng dễ dàng đặt niềm tin.
Người ta nói, con gái bởi vì quá yếu đuối nên hay tự chuốc lấy bi kịch. Chúng ta cũng đang sống như thế qua những tháng ngày chật vật giữa những xúc cảm phức tạp, dễ biến đổi, và cũng dễ bị tổn thương. Nhưng tại sao chúng ta phải sống như thế? Tại sao chúng ta không khác đi?

Hãy thoát khỏi những ràng buộc vô hình của thời gian, hãy chạy trốn khỏi những mớ trách nhiệm cứng ngắc cứ thít lấy cổ chúng ta mỗi ngày. Nhân lúc tuổi còn trẻ và chân còn chạy được, hãy làm mọi thứ vì chính bản thân mình…

Hãy mạnh mẽ và biết cách vượt qua những lần bị vây lấp bởi bia miệng thế gian, hãy ngẩng đầu thẳng thắn chấp nhận những điều tiếng không hay, và tiếp tục sống thật là bản thân mình. Có thể cá tính khác biệt và sự độc lập, thẳng thắn của bạn sẽ khiến nhiều người cho là điều không tốt. Nhưng có sao đâu nhỉ? Tại sao chúng ta phải thay đổi con người mình hoàn toàn khác chỉ vì một vài câu đàm tiếu chẳng ra sao?

Hãy yêu một người đàn ông tốt, và đừng bị đánh lừa bởi những chiêu trò giả lả của những tay chơi chỉ muốn tán tỉnh nhất thời. Tình yêu thật sự không chỉ thuộc về cảm xúc, tình yêu thật sự còn có cả sự chân thành, sự bền vững, và hơn hết là niềm tin dành cho nhau. Người đàn ông tốt sẽ khiến người phụ nữ của họ hạnh phúc bất kể chuyện gì xảy ra. Và chúng ta có trách nhiệm phải chọn cho bản thân mình một người đàn ông như thế.

Cuộc đời mỗi người, có thể có nhiều giông tố, cũng có thể chính chúng ta sẽ đưa ra những quyết định sai lầm để rồi phải trả giá cho những lần vụng dại ấy. Thế nhưng, chỉ cần chúng ta biết sửa chữa, biết làm lại, nghĩ tích cực, mọi chuyện sẽ khác, sống biết hy vọng, sẽ khiến cuộc đời có ý nghĩa hơn.


Con gái à, thanh xuân thật ngắn, khi chúng ta dành thời gian tổn thương vì ai đó quá lâu, chúng ta sẽ bắt đầu bỏ rơi bản thân mình.

Bởi vì hạnh phúc nào có ai chọn lựa được hộ ai, muốn nó thuộc về mình thì phải tự giành lấy, ủy mị hay cứng cỏi là do bản thân mỗi người. Vậy thì, tại sao chúng ta không yêu thương lấy mình hơn một chút?

Hãy sống cho chính mình, chứ đừng sống vì ai đó. Mỗi người có một cuộc đời, đừng nghĩ rằng bạn sẽ phải đi theo ai suốt đời, hãy dùng gót chân của chính mình đi đến những bậc thang cuối cùng, hãy sống thật tử tế, hãy là chính mình tốt nhất.

Và hãy rong chơi, khi còn có thể rong chơi.

Hãy bạt mạng, như thể ngay ngày mai sẽ già.

Hãy ôm trọn vòng quay của thời gian khi thanh xuân chưa vụt mất, hãy dại khờ vừa đủ, và đừng vì thương tổn mà buông lơi…



Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Hãy can đảm YÊU, dám YÊU, chịu YÊU để biết rằng cảm xúc chưa bao giờ là cũ…

Đôi khi người ta cứ ngỡ mình vẫn còn yêu
Nhưng thực ra có lẽ chỉ là nuối tiếc quá khứ một thời bên nhau .

Đôi khi người ta cứ ngỡ mình vẫn còn yêu
Nhưng thực ra có lẽ chỉ là nuối tiếc quá khứ một thời bên nhau .




Mùa đông đã chạm ngõ, chạm vào từng mái phố đang nằm co ro lẩn trốn những cơn gió mùa ùa về dữ dội. Đông về lạnh nhạt kéo theo tiết trời u ám, xám xịt, đặc quánh ủ lên nền trời một nỗi buồn xa xăm. Những ngày đông đến, con người ta viện cớ cái rét căm căm lùa vào từng thớ thịt để lười dậy sớm, lười học bài, lười đi lang thang, lười làm mới cảm xúc và cả lười yêu. Những cô gái suốt ngày tụm năm tụm bảy hò hẹn nhau chẳng phải vì để kể cho nhau nghe vô vàn cảm xúc khi yêu mà chỉ để luyên thuyên những câu chuyện không đầu không cuối về cái thời độc thân, không muốn yêu, chán yêu , lười yêu…

Những cô gái lười yêu sẽ luôn rơi vào trạng thái lửng lơ với cảm xúc của chính mình bằng việc không quan tâm đến những kẻ đang theo đuổi họ. Có chăng một hai lần hẹn hò với người ta cũng chỉ là giết chết thời gian rảnh rỗi, ậm ừ qua loa cho xong chuyện “hẹn”.

Lười yêu có nghĩa là lười với tâm hồn, lười làm mới cảm xúc, lười chia sẻ những suy tư với một người đặc biệt hay nói cách khác chính là ngại suy nghĩ về những thứ liên quan đến YÊU. Vì ngại nên YÊU là một khái niệm mờ nhạt và không phải là mối bận tâm ghê gớm của những cô gái đang tuổi yêu.

Những cô gái lười yêu, lười rung động dường như có một thế giới của riêng mình. Họ cuộn tròn cảm xúc, giấu kín nơi tâm hồn, khóa chặt lại rồi để quên chiếc chìa khóa ở một nơi nào đó. Giờ muốn gượng mở ra để xem cảm xúc có thể mới thêm nhưng không thể. Không hẳn họ chưa bao giờ yêu ai, có thể họ từng yêu, từng tin quá nhiều nhưng lại phải gánh chịu sự tổn thương quá lớn đè nặng lên con tim yếu đuối để rồi hiện tại YÊU là một từ ngữ rỗng tuếch, nhạt nhẽo. Thời gian trôi đi, tình yêu với những cô gái ấy chính là nỗi sợ hãi, sợ rồi không dám cho mình cơ hội yêu thêm nữa…


Ngược lại, có những cô gái chưa hề nếm trải mùi vị của tình yêu trong thời gian quá dài nên khi ai đó nhắc đến chuyện yêu, họ thường lảng tránh; và rồi bất chợt khi có người ngỏ lời yêu, họ lúng túng, ngại ngùng từ chối. Thở phào nhẹ nhõm khi đã “tránh” được một chuyện tình. Cuộc sống độc thân chưa từng bị ràng buộc bởi những dùng dằng của sợi dây tình cảm là vỏ bọc để họ “trốn chạy” yêu thương. Thói quen lười yêu, sợ yêu, ngại yêu đã dần dần hình thành một cái kén rất to, những cô gái ấy yên tâm khi được bao bọc bởi nó. Họ tự tạo ra chiếc kén để bảo vệ chính cảm xúc của mình đồng nghĩa với việc họ để mất đi bao cơ hội được yêu…

Trong cuộc sống những việc lặp đi lặp lại thường xuyên sẽ trở thành thói quen, nhưng đừng để trạng thái lười yêu thành một thói quen khó bỏ. Vì nó sẽ giết chết đi tâm hồn đang lên tiếng thèm yêu nhưng suy nghĩ của bạn lại dập tắt nó. Tuổi thanh xuân trôi đi nhạt thếch, vô cảm với yêu đương, chính bạn là kẻ đã tự tay chôn cất những cảm xúc, những rung động đẹp nhất trong cuộc đời con gái…

Đông đến rồi, gió lạnh ùa về, cô gái à, đừng chỉ tự ôm lấy bản thân mình vỗ về, ủ ấm yêu thương như vậy nữa. Hãy để cho nỗi cô đơn ngủ yên bằng cách làm mới cảm xúc của mình, mở lòng ra đón nhận một tình yêu mới, rất mới để biết rằng khi yêu con người ta rất đẹp.

Hãy can đảm YÊU, dám YÊU, chịu YÊU để biết rằng cảm xúc chưa bao giờ là cũ…

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Ước muốn mãi mãi cũng như là giấc mơ

Đừng bao giờ đòi hỏi sự HOÀN HẢO ở một con người… Vì chính cái người đòi hỏi đó cũng không phải là HOÀN HẢO…
Đừng bao giờ đem SO SÁNH người trước và người sau… Vì chính sự SO SÁNH đó sẽ cướp đi của bạn NHỮNG ĐIỀU QUÝ GIÁ NHẤT…



Em sợ trưởng thành sẽ như những nhát dao, cắt lìa mọi xúc cảm bâng quơ và chặt đứt sợi dây ước mơ khiến người ta chạm mặt đất phũ phàng đến nghiệt ngã.

Trời Hà Nội rõ là lạ lùng đến kỳ quặc. Có ai ngờ được bỗng dưng một chiều muộn, dù trước đó nắng vẫn còn trong, gió mùa kéo về và thế là lạnh. Chuyện còn nhanh hơn cả trở một bàn tay sấp ngửa, để người ta cứ mãi giật mình dù đã đọc dự báo từ tận hai tối qua…

Em vẫn nhớ như in những chiều mùa đông hai đứa đèo nhau, tay anh lồng tay em gọn ghẽ trong chiếc túi áo khoác da màu đen hơi cũ. Em đã thầm thì những chuyện chẳng đầu cũng không cuối, kể về ước mơ nguệch ngoạc và mơ hồ tựa như con đường mình sẽ phải dắt nhau bước qua.

Mặc cho gió vẫn rít lên từng cơn, em yên bình tựa vai anh thủ thỉ những điều đôi tình nhân nào cũng nói. Tiếng anh cười giòn tan, tiếng em nũng nịu, tiếng hai bàn tay vẫn đang siết chặt ủ ấm cho nhau…

Mà cũng mơ hồ thật, vì chuyện yêu đương, khi người ta càng rõ ràng về những thứ mình sắp trải qua, cũng là khi mọi thứ không còn ổn nữa. Anh và em, lúc đó, là những ngày dũng cảm thương nhau kệ mai có ra sao cũng chẳng sao. Tuổi trẻ vui quá đúng không anh? Khi người ta sẵn sàng bất chấp. Một chiếc xe cũ, một phố màu đông, hai người yêu nhau và chỉ cần có thế.

Nhưng giờ thì khác. Anh và em đều hiểu, ở cái tuổi này rồi, nếu cứ chẳng sao mãi thì sẽ không thể đi đến được đâu.


Như một buổi chiều muộn màng chợt thấy mình tỉnh thức. Em không còn là em lúc trước. Anh cũng xa lạ với những thuở xưa. Trưởng thành kéo về lạnh buốt như gió mùa đông…

Em sợ trưởng thành sẽ như những nhát dao, cắt lìa mọi xúc cảm bâng quơ và chặt đứt sợi dây ước mơ khiến người ta chạm mặt đất phũ phàng đến nghiệt ngã.

Túi áo ngày xưa đâu còn ấm nữa? Cốc trà nóng vỉa hè; những ngày xuôi ngược, những đêm im lặng nghe tiếng thở dài trượt khẽ qua chiếc điện thoại cầm tay, không ai lên tiếng, không ai cất lời nhưng vẫn thuộc lòng những điều người kia mong muốn. Những buổi đêm bước chân ai đó thất thần đi về trong ngõ, góc nhỏ quanh co, từ ban công trông ra vẫn thấy bóng người đang đợi… Nhưng tất cả, tất cả đều đã khác xưa…

Vì những dỗ dành đâu còn ngọt nữa. Em cũng chẳng buồn giận dỗi nữa anh ơi!




-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Nắm tay nhau thật chặt anh nhé

Hãy nhận một món quà đơn giản của anh vào mỗi buổi sáng, được bao bọc bởi sự chân thành, được buộc lại bằng sự quan tâm và được gắn vào với lời cầu xin cho em được bình yên và hạnh phúc mỗi ngày!

 May ao thun quang cao

Chiều qua nghe đứa bạn thân nói vừa chia tay sau mấy năm mặn nồng, em mỉm cười xót xa. Em không quá ngạc nhiên vì thấy dần quen với những điều bỗng nhiên thay đổi. Em ngồi lặng lẽ, lướt qua các trang báo, blog, face book thấy nhiều người nói về việc chia ly. Em vu vơ nghĩ về một điều thật buồn: Dạo này người ta hay chia tay.

Có bao nhiêu lí do để yêu thì cũng sẽ có ngần ấy lí do để dừng lại. Người ta có thể bỏ nhau vì  hoàn cảnh, vì tuổi tác, vì sự ngăn cấm của đôi bên gia đình… Nhưng đâu đó cũng có những mối tình, chia tay vì yêu thương nhiều quá. Họ chấp nhận buông tay vì có thể không còn đủ dũng khí đi cùng hoặc là sợ phía sau niềm hạnh phúc bên nhau là những bất đồng không thể nào dung hòa nổi.

Mặc dù yêu anh và biết rằng anh cũng rất yêu mình nhưng em vẫn sợ. Em mơ hồ nghĩ về một cái kết không tốt đẹp sẽ xảy đến với tình yêu của hai đứa mình. Biết đâu một lúc nào đó anh đột nhiên chán ghét và bỏ em đi. Biết đâu có một ngày em trở nên ích kỷ, không chịu hiểu, không chịu thông cảm cho công việc và các mối quan hệ xã hội của anh mà chúng mình cũng cãi vã rồi làm mặt lạnh với nhau. Em sợ, em lo lắng, em không bao giờ muốn hai đứa mình vì bất kỳ một lý do nào đó mà lại phải chia xa.
 
 Rang su cao cap

Em biết mình có rất nhiều tính xấu. Em hay ghen, mỗi lần nhìn thấy anh đi cùng cô gái nào là em lại tỏ vẻ giận dỗi với anh. Nhưng em như thế cũng chỉ vì sợ những cô gái xinh đẹp kia sẽ cướp anh của em đi mất. Em hay mặc anh nấu cơm, rửa bát mỗi khi chỉ có riêng hai đứa mình. Còn em khi ấy ngồi ôm cái máy tính và… chơi điện tử. Xin lỗi anh nhé, vì em thích cái cảm giác mình giống như là một nàng công chúa nhỏ, luôn được anh nâng niu và chiều chuộng.

Em hay bắt anh phải chờ mỗi lần hai đứa đi chơi, nhanh chừng năm, mười phút, còn lâu có thể cả tiếng đồng hồ. Em cởi ra rồi lại mặc vào, thử đến hàng chục bộ váy áo. Đừng trách em anh nhé, em chỉ muốn mình thật xinh đẹp, để anh có thể hãnh diện với gia đình, với bè bạn. Có nhiều lúc em cũng tự thấy mình trẻ con. Em hay nhõng nhẽo, hay nũng nịu và thi thoảng vờ ăn vạ để cho anh phải ra sức dỗ dành. Với bản tính hiếu thắng của mình, mỗi lần cãi nhau cho dù em có sai nhưng chẳng mấy khi em chịu xuống nước. Anh luôn là người phải xin lỗi trước để hai đứa làm lành với nhau. Em biết, đôi khi những sự vô tư một cách cố tình ấy của em đã khiến anh mệt mỏi. Đừng giận em anh nhé, em sẽ sửa, sẽ cố gắng để cho anh không còn phải “khóc dở mếu dở” vì em.
 Giay dan tuong

Nhưng anh cũng có vài điểm khiến em không vui đấy nhé. Anh hay thức khuya để xem bóng đá và khi em nhắn tin hỏi thì anh cứ giả vờ em là đã đi ngủ rồi. Anh hay đi nhậu nhẹt với đám bạn tầm chiều tối sau khi hết giờ làm nhưng vì sợ em giận dỗi nên thỉnh thoảng anh vẫn nói dối em. Mặc dù biết có đôi lần anh giấu em đi cà phê cùng chị ấy nhưng em im lặng và coi như không có chuyện gì. Em tin anh, biết anh đã hết tình cảm với chị ấy lâu rồi nhưng không hiểu sao em vẫn thấy lòng mình không được vui cho lắm. Chắc anh sợ em buồn nên mới giấu em chuyện ấy, phải không anh?

 

Có những lần công việc của anh gặp trục trặc, nhưng vì không muốn em lo lắng nên anh chẳng chịu kể ra. Anh cứ giấu nhẹm đi rồi một mình tự giải quyết. Anh không biết rằng càng như vậy thì anh sẽ càng cảm thấy áp lực sao? Thỉnh thoảng tức giận về một việc gì, anh không kiềm chế được cảm xúc của mình nên đã cáu gắt lây cả sang em. Dù ngay sau đó anh hối hận và xin lỗi nhưng em vẫn thấy rất buồn. Anh chẳng chịu nhớ rằng em là đứa ưa hảo ngọt. Từ bây giờ thì anh phải nhẹ nhàng, phải nịnh nọt em đấy, đừng có cáu giận hay quát tháo gì em.
phutungoto

Để nuôi dưỡng được tình yêu bền vững không chỉ đơn giản là hai đứa yêu thương nhau. Tình yêu chân thành thôi là chưa đủ, từ nay về sau chúng mình phải thật thẳng thắn và chia sẻ với nhau mọi điều. Đừng sợ em buồn mà giấu em những điều như thế. Biết không anh, em sẽ càng không vui hơn nữa nếu như không được anh tâm sự về cuộc sống, về công việc của mình. Hãy luôn nhớ rằng em là người yêu của anh đấy! Cho dù tất cả mọi người trên thế giới này đều chống lại thì vẫn còn có em luôn tin tưởng và ở bên cổ vũ cho anh.

Dạo này người ta hay bỏ nhau, hay chia tay nhau lắm. Chúng mình phải thật hạnh phúc vào nhé anh. Em vẫn luôn tin rằng tình yêu là một điều vô cùng thiêng liêng và kỳ diệu. Em hứa sẽ cố gắng thật nhiều và chắc chắn rằng anh cũng vậy phải không?


Em nhận ra rằng anh mới chính là thực tại của đời em

Trong cuộc sống có hai bi kịch: Không thoả mãn ước muốn và thoả mãn được nó.

Quan ao cong nhan

Em là cô gái được sinh ra trong tiết trời se se lạnh, khi những cơn gió heo may cuối cùng của tháng Mười Một đã mang theo cái cảm giác chớm lạnh của mùa đông. Có lẽ vì thế nên ngay từ nhỏ em đã mang trong mình một tâm hồn đa sầu đa cảm. Em thường mơ mộng rất nhiều mặc dù biết rõ rằng những giấc mơ ấy là điều quá xa xỉ đối với mình.

Có hề chi, bởi vì cuộc đời của con người luôn được chia làm hai nửa, một nửa dành cho thực tại còn một nửa thuộc về những giấc mơ. Chẳng ai tìm được ranh giới rõ ràng giữa chúng và không phải tỷ lệ thực tế với mơ mộng của ai cũng giống như ai. Có thể ở thời điểm này người ta thích sống trong mơ hơn nhìn vào thực tại nhưng đến một lúc nào đó người ta lại luôn hành động thực tế chứ không còn đắm chìm trong những suy nghĩ viển vông. Dường như bất cứ ai cũng vậy, ngay cả một cô gái sống hướng nội giống em cũng chẳng phải là ngoại lệ của những quy luật cuộc đời.
 
 Sửa máy lạnh

Em bây giờ khác em của ngày xưa nhiều lắm. Em đằm thắm, dịu dàng, biết suy nghĩ chín chắn và sẵn sàng chịu trách nhiệm trước tất cả những hành động của mình. Đã qua rồi em của cái thời vội vàng, nông nổi, đã hết rồi những thương yêu mù quáng không cần biết tới ngày mai. Lòng em đã thôi dậy sóng trước những xúc cảm từ quá khứ ùa về. Lúc này đây chẳng còn ai có thể khiến trái tim em loạn nhịp, bởi trái tim cũng giống như em, đã học được cách bình thản đón nhận tất cả mọi thứ cung bậc cảm xúc trên thế gian này.

Ngày xưa em đã từng mơ sẽ có một chuyện tình thật lãng mạn. Ở đó nàng công chúa nhỏ là em sẽ được chàng bạch mã hoàng tử nắm chặt tay chạy tung tăng trên những đồng cỏ ranh rì. Ở đó có một ngôi nhà xinh xắn nằm giữa đồi hoa và trong ngôi nhà chính là tổ ấm nhỏ mà em vẫn hằng ao ước – nơi tôi tối bố mẹ lại ôm hai con vào lòng rồi kể cho chúng nghe câu chuyện cổ tích về mụ phù thủy và những nàng tiên… Một cuộc sống yên bình nhưng lớn lên rồi em mới biết rằng nó chẳng hề hợp với thực tại của em.
phutungoto
 
Em vẫn mơ về mái ấm của một gia đình, vẫn ước ao một tương lai ngập tràn hạnh phúc và em biết rằng thực tại của em bây giờ chính là anh. Anh không thuộc tuýp những chàng trai ngọt ngào, lãng mạn, càng chẳng phải là một chàng bạch mã hoàng tử mà em vẫn hằng mơ. Nhưng mỗi khi ở bên anh lòng em lại vô cùng ấm áp, bình yên lắm bởi cho dù không nói ra nhưng bất cứ lúc nào anh cũng sẵn sàng dang rộng vòng tay để yêu thương và che chở cho em. Còn gì hạnh phúc hơn khi được ở cạnh một người đàn ông tuy không hảo ngọt nhưng đôi mắt lúc nào cũng đong đầy những hình ảnh của mình.
 Giay dan tuong

Em của bây giờ đã lớn khôn và chín chắn, em không còn yêu mù quáng nhưng trái tim thì lúc nào cũng chan chứa tình yêu. Giống như vạn vật kia ngay từ khi sinh ra đã được định hình cuộc sống, chim trời, cá nước cứ theo đó mà mặc sức tung tăng, còn cuộc đời của em phải chăng sinh ra là để thuộc về anh. Em và anh mỗi người sẽ là một nửa, sẽ chẳng còn nghĩa lý gì nếu chúng ta bị tách riêng ra. Cuộc sống này luôn ngập tràn những gam màu tươi sáng, tuyệt vời biết mấy khi em biết rằng có một người luôn yêu mình mà không cần bất cứ lý do gì.