Hiển thị các bài đăng có nhãn con đường tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn con đường tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Mãi mãi là bao lâu?

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác.

Đôi khi em tự hỏi mình, mất bao lâu để quên nhau. Câu chia tay để kéo mối quan hệ trở về ngày chưa gặp nhau đó, khi nào mới làm xong nhiệm vụ của nó?

Là một khoảnh khắc phải không, như khi ta nhìn thấy nhau? Ánh mắt là nơi đầu tiên bắt đầu cảm xúc, khi chẳng hiểu tim đã cảm nhận gì chưa mà ánh nhìn cứ hướng mãi một hướng. Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng sau đó cả hai sẽ cùng sánh bước? Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng rất lâu sau đó, cả hai phải cố gắng quên nhau, quên cả những ngày đầu?

Là rất lâu phải không, như khi ta nhận ra đã yêu nhau quá nhiều? Bên nhau ngần ấy thời gian, trải qua bao nhiêu sóng gió, em mới dám chắc chắn rằng mình đã yêu, đã nhớ mãi một người con trai ngày ngày xuất hiện giúp em cười làm em vui. Tình cảm không phải là điều hờn hợt đúng không anh? Cần nhiều thời gian thế để nghĩ suy, vậy mà cuối cùng vẫn ngậm ngùi chia tay sự lựa chọn của mình.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chạm tay nhau? Cái chạm tay nhanh chóng để rồi ta rụt rè rút lại, tình yêu thuở ban đầu sao long lanh quá, ấm lòng quá! Để rồi sau đó ta nghe thấy trái tim kia cùng nhịp đập, bàn tay kia cùng hơi ấm. Hai con người thuộc về nhau.

Là rất lâu phải không, như khi anh ôm chặt em mỗi lần giận dỗi? Anh thì thầm lời xin lỗi nghe vừa giận vừa thương. Em giận thế nào khi cảm giác nhỏ bé trong vòng tay anh là điều khiến em bình yên nhất, em dỗi làm sao khi câu an ủi sau những hờn ghen vụn vặt còn ngọt ngào hơn cả lời tỏ tình ngày trước.

Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chào nhau? Khi bầu trời cao lớn kia chẳng thể ôm nổi thân hình em nhỏ bé, vai em run lên theo từng tiếng nấc, bàn chân rệu rã chừng như mặt đất đã biến tan đi. Một giây ấy sao dài rộng quá khi nó sống mãi trên vết thương chưa lành. Em khóc cả một dòng sông mà sao chẳng thấy anh đến dỗ.

Là rất lâu phải không, như những ngày em cố xóa đi dòng kí ức? Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác. Hồi ức sao ít ỏi quá, mà em buồn mãi chẳng thấy nhẹ nhõm hơn. Thực tế là, thời gian để đau đớn dằn vặt sau chia ly đôi khi còn dài hơn cả khoảng thời gian hai người từng yêu nhau!

Là bao lâu vậy anh? Đến bao lâu câu chia tay mới tròn vẹn?

Bao lâu nữa thì em thôi nhớ, bao lâu nữa thì em thôi yêu?

Bao lâu nữa ta mới thật sự chia tay, hả anh?


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Em sẽ tự hàn gắn trái tim mình

Yêu mọi người, tin vài người và đừng xúc phạm đến ai .

 May ao thun quang cao


Em tự nhủ với lòng mình rằng đây sẽ là lần cuối cùng em viết về anh. Em không thể cứ mãi hành hạ bản thân bằng một thứ tình yêu vô vọng. Trái tim nhỏ bé này đã mang quá nhiều thương tích rồi, nó sẽ chẳng chịu đựng thêm được nữa nếu cứ bị em dày vò bằng những nỗi nhớ về anh. Yêu thương mong manh quá, cứ chợt gần, rồi lại chợt xa…, giống như một làn khói mỏng. Cho dù rất muốn nhưng em vẫn chẳng thể nào điều khiển được, càng cố chạy theo để tóm lấy thì nó lại càng hờ hững trôi xa. Chỉ còn lại mình em đứng đó, chới với, hụt hẫng… Em tự đau, tự khóc, tự thương xót và ve vuốt cho trái tim đã tan nát, tơi tả của chính mình.
 Rang su cao cap

Em phải làm sao để những kỷ niệm ấy ngủ yên trong miền quá khứ, phải làm sao để hàng đêm những giấc mơ ma mị mang tên anh sẽ chẳng còn tìm về. Trái tim này tưởng chừng đóng băng sau một lần đau vì yêu thương không trọn vẹn, nhưng rồi anh đã đến và làm cho nó biết thổn thức trở lại bằng chính hơi ấm của mình. Ngày ấy em hạnh phúc lắm, cứ luôn thầm cảm ơn cuộc đời này vì đã mang anh đến bên em. Thế nhưng chẳng được bao lâu thì anh lại ra đi. Vết thương cũ vừa mới kín miệng thì một vết thương mới lại hình thành, sâu hơn và đau hơn gấp bội. Tưởng như đã nắm chắc được rồi, vậy mà cuối cùng hạnh phúc lại vuột mất khỏi tầm tay.
 
Em chẳng biết phải làm sao nữa, càng cố quên đi thì ký ức lại càng ùa về, lúc sau mạnh hơn lúc trước, cứ mỗi lần một dữ dội hơn. Em đau đớn túm chặt lấy trái tim đã nát bươm của mình, cố gắng để điều khiển nó tránh xa những con sóng ký ức. Sẽ ra sao đây nếu như trái tim em vẫn tiếp tục bị từng đợt sóng cao ngất ấy dội vào?! Em không biết phải làm thế nào, bởi vì thực sự lúc này đây em đang nhớ anh lắm! Nói cho em biết đi, tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?! Trách em, trách anh, hay nên trách tạo hóa đã sinh ra cái thứ tình cảm hư hư ảo ảo ấy? Đau đớn quá, ước gì có thể tháo bỏ được trái tim này ra khỏi lồng ngực, để em không còn phải gồng mình lên chống chịu cái cảm giác quặn thắt mà nó đang gây ra.
 Giay dan tuong

Quãng thời gian vừa qua thực sự rất khó khăn đối với em. Em đã cố làm cho mình trở nên mạnh mẽ, cố gắng để gạt bỏ hết những suy nghĩ, những hình ảnh về anh ra khỏi đầu, vậy mà sao khó quá. Hình như em đã lầm rồi, càng như vậy thì em lại càng khiến mình trở nên mệt mỏi hơn thôi. Suy nghĩ chẳng kiểm soát được hành động, lý trí cũng chẳng thể điều khiển được con tim. Em cứ bị đày đọa trong hai chiều quên quên, nhớ nhớ. Ngay cả trong giấc mơ em cũng ngập tràn hình ảnh của anh, em cố gắng hét gọi tên anh trong những cơn mê man tưởng chừng như bất tận. Cái tên thân thuộc ấy cứ nghẹn cứng, mắc kẹt lại nơi cuống họng, dường như có một cái gì đó đè nén khiến em chẳng thể nào thoát được ra. Những cơn mê ma mị cứ thế chồng chéo lên nhau. Em ú ớ cố hét lên thật to, muốn vùng mình ra khỏi nỗi đau đang ghìm giữ, để rồi giật mình choàng tỉnh giấc, thấy chiếc gối đã ướt tự bao giờ…
 
Em đã cố gắng tỏ ra rất bình thường để chúng ta có thể nói chuyện một cách thoải mái. Không phải người yêu thì ít ra vẫn là những người bạn được mà, bởi vì ngoài kia em và anh còn có bao nhiêu mối quan hệ xã hội đang ràng buộc. Tại sao anh lại như thế, anh sợ “người ấy” buồn, hay là sợ mình không thể kìm nén được tình cảm nếu như lại nói chuyện với em? Khi anh càng trốn tránh thì em lại càng cảm thấy tổn thương hơn. Vô hình anh đa khoét sâu thêm vào nỗi đau ấy. Anh cứ nói chuyện bình thường đi nào, từng chút, từng chút một thôi, chỉ cần một điều giản đơn như thế là anh đã giúp vết thương của em liền da được rồi.

Ngày hôm qua không biết anh đã nghĩ gì về em nhỉ. Nhìn thấy tên anh sáng đèn trong hộp danh bạ nên em đã chủ động bắt chuyện trước. Chắc là cảm giác khó chịu lắm, vì thế nên anh mới tạt một gáo nước lạnh vào mặt đứa con gái đáng ghét này. Tại sao anh không thể thẳng thắn hơn nhỉ? Thà anh cứ nói rằng em phiền phức quá, anh ghét em, anh không dám đối diện với em, hoặc là muốn cắt đứt tất cả liên lạc với em vì không muốn cô ấy phải buồn… Cứ nói như thế, mất gì đâu, thiệt hại gì đâu, tại sao lại phải nói dối em? Anh không nhớ rằng em ghét nhất là bị người ta lừa dối à? Anh làm em cảm thấy bản thân mình quá tội nghiệp. Thà anh cứ cầm một cây kim rồi đâm liên tiếp vào tim em, có lẽ nó vẫn còn dễ chịu hơn khi anh đối xử với em như thế này. Yêu anh không được, quên anh không được, mà bình thường với anh thì anh cũng không cho. Em phải làm sao đây? Tại sao cái điều mang tên “tình yêu” lại cứ mãi dày vò em như thế?!
phutungoto
 

Em muốn ghét anh, muốn hận anh để có thể dễ dàng xóa bỏ được hình bóng ấy ở trong trái tim này, thế nhưng em không làm được. Hình như càng cố gắng thì em lại càng cảm thấy nhớ và yêu anh hơn. Đã bốn tháng trôi qua rồi mà em vẫn không thể nào quên được. Vì nhớ anh quá, không thể chịu đựng nổi mà cuối tuần trước em đã chạy đi tìm. Dù biết rõ rằng đối với anh thì em chẳng còn là gì, thế nhưng em vẫn rất muốn gặp, rất muốn được nhìn ngắm khuôn mặt thân yêu ấy của anh. Lúc về nhà bị bố mẹ mắng, bị coi là một đứa con gái hư đốn em đã rất tủi thân. Em chỉ muốn òa khóc thật to và chạy đến ôm anh thật chặt. Em còn nhớ rất rõ cảm giác bình yên khi được nằm trọn trong vòng tay anh. Tại anh đó, tại anh nên em mới bị bố mẹ mắng, tại yêu anh quá, tại không thể quên anh được nên em đã trở thành một đứa con gái đáng thương, tội nghiệp trong con mắt mọi người.

Hôm nay em thật sự rất buồn. Chưa bao giờ em lại thấy cô đơn và trống trải như thế. Em muốn hét lên thật to là em nhớ anh nhiều lắm, muốn chạy ngay tới chỗ đó để giành lại anh về. Em muốn anh phải là của em, không muốn anh thuộc về người con gái khác. Nhưng cuối cùng thì em cũng tỉnh ngộ, bởi vì thực tại và mơ ước chưa bao giờ trùng khớp với nhau. Em thấy mình thật ngu ngốc. Ngoài kia có đầy rẫy những kẻ yêu em, sẵn sàng hy sinh để mang lại hạnh phúc cho em, vậy mà em lại cứ cố bám đuổi theo một người làm cho mình rơi nước mắt.

Phải kết thúc tất cả thôi, đây sẽ là lần cuối cùng em cho phép bản thân mình yếu đuối vì anh. Em cúi xuống, nhặt nhạnh từng mảnh tim đã vỡ vụn. Em sẽ hàn gắn chúng lại, cho dù có chằng chịt những vết sẹo thì đó cũng vẫn là trái tim của em. Em sẽ nâng niu, sẽ trân quý bất cứ thứ gì của bản thân mình, không bao giờ tùy tiện trao nó cho ai nữa. Em buông tay ra rồi đấy, hy vọng anh sẽ hạnh phúc trong khoảng trời mới của riêng mình. Dù lòng em vẫn còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng khép lại thôi, hãy để cho dư âm tình yêu kia vẫn được trọn vẹn trong trái tim của mỗi người.


Em ra đi nhưng vẫn mong anh sẽ níu kéo

Kè thù xưa và bạn bè mới, nếu khôn ngoan chớ vội vàng tin.

 Quan ao cong nhan


Tình yêu luôn là một phạm trù vô cùng khó hiểu. Không dễ để người ta có thể nắm bắt được nó nhưng chẳng phải ai cũng đủ can đảm để buông tay. Mà cho dù buông tay ra rồi thì chắc gì họ đã có dũng khí để quyết tâm cất bước. Có khi vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc nuối, giống như vừa đánh mất một thứ độc nhất vô nhị, rất quý giá ở trong cuộc đời này. Em biết điều này là không nên và không tốt, bởi vì sống là phải hướng về tương lai và biết chịu trách nhiệm với những quyết định của bản thân mình, nhưng buồn thay, em lại chính là minh chứng cụ thể nhất cho những điều mà mình vừa nói.

Có lẽ chẳng phải riêng anh mà hầu hết đàn ông trên đời này đều mang trong mình căn bệnh vô tâm, hờ hững. Còn em cũng giống như bao cô gái khác, chán nản, tuyệt vọng sau quá nhiều lần giận dỗi để rồi đi đến quyết định tạm biệt tình yêu. Em buông tay, chọn cách bước đi trên con đường chỉ có riêng mình em lẻ bóng, thà không có gì còn hơn cứ phải tiếp tục sống trong những yêu thương nửa vời.

24 giờ sau khi chia tay, em vẫn kiêu hãnh tự tin rằng không có chuyện thiếu vắng một người mình sẽ không sống được. Đã vậy, em còn thoáng chút vui mừng vì từ bây giờ sẽ chẳng còn phải chán nản, thất vọng do sự thờ ơ của một người. Ban ngày em đi làm, buổi tối đi học thêm và sau khi tan học vẫn đàn đúm vui chơi cùng chúng bạn. Em đoán rằng có lẽ lúc này anh đang phải hối hận rất nhiều.
 

48 giờ sau khi chia tay, tâm trạng của em vẫn khá ổn. Ngoài những lúc cười cười nói nói, em cứ hay nhìn vào điện thoại bằng khuôn mặt tần ngần. Không tin nhắn, cũng chẳng có bất kỳ một cuộc gọi nhỡ, em hơi buồn vì hóa ra anh vẫn còn chưa biết mình sai. Có lẽ chỉ ngày mai thôi anh sẽ lại nhắn tin xin lỗi, sẽ lại hứa rằng sau này sẽ cố gắng không để em phải buồn. Nhưng dù thế nào thì em vẫn mặc kệ, bởi vì thực sự em cũng chán cái cách vừa hứa xong đã lại thất hứa của anh lắm rồi.
 Sửa máy lạnh

Một tuần sau ngày chia tay, anh vẫn bặt vô âm tín. Em phân vân không biết có nên là người chủ động liên lạc hay không. Cầm điện thoại lên tay rồi em lại đặt xuống, cứ như vậy không biết bao nhiêu lần trong ngày. Sẽ ra sao nếu như em là người níu kéo, để rồi anh lại như vậy, giống như một vòng luẩn quẩn mãi không thể thoát ra. Tình cảm trong em vẫn còn nhưng không phải vì thế mà em nhắm mắt đưa tay ra cố để vớt vát chút yêu thương ít ỏi.

Em không cần một tình yêu quá nồng nàn, say đắm, chỉ cần bờ vai anh đủ mạnh để có thể che chở cho em. Nhưng chính anh lại là người khiến em mất niềm tin vào một tình yêu bền vững. Có lẽ tình yêu của anh không đủ lớn, hoặc là em đã kỳ vọng quá nhiều. Một tháng sau ngày chia tay, em buồn rầu chấp nhận sự thật rằng mình đã chính thức mất anh. Người con gái nào khi yêu lại không mong sẽ được người mình yêu quan tâm, lo lắng, em cũng chỉ cần như vậy, chẳng lẽ lại là đòi hỏi quá nhiều?
phutungoto

 
Em mang trong mình nhiều thứ cảm xúc hỗn loạn, còn nhớ đấy, còn yêu đấy, nhưng lại không muốn níu lấy tình yêu. Em bắt đầu tin rằng anh chẳng phải là người đàn ông mà thượng đế dành cho mình, bởi nếu thật sự là của nhau thì có lẽ anh đã nắm chặt tay em. Thoảng đâu đây em cảm thấy hình như mình đang nuối tiếc, nhưng còn có ích gì khi hai ta đã quay lưng lại nhau bước về hai phía của một con đường.

Gần một năm sau ngày chia tay, anh nói rằng muốn quay lại. Anh thề thốt, hứa hẹn đủ thứ, chỉ mong em sẽ cho anh một cơ hội để quay về. Có lẽ sau một cuộc tình nữa thất bại anh mới nhận ra được mình sai ở điểm nào. Em vui vì cuối cùng anh cũng biết rằng chẳng có người con gái nào có thể yêu anh nhiều đến thế, tiếc rằng đã quá muộn để làm lại từ đầu.
 Giay dan tuong

Em mãn nguyện với tình yêu hiện tại, còn điều gì tuyệt vời hơn nữa khi người ấy luôn quan tâm, lo lắng và yêu em thật nhiều. Em vui vì cuối cùng cũng nắm được trong tay hình hài của hạnh phúc, bởi vậy nên em sẽ chẳng mạo hiểm mà đánh đổi nó lấy thứ yêu thương không chắc chắn của anh. Giá mà anh nhận ra những điều này sớm hơn, giá mà ngày xưa lúc em quay lưng đi anh hãy chạy theo và níu kéo. Chỉ cần anh thật sự muốn giữ em ở lại thì có lẽ ngày hôm nay anh đã chẳng phải tủi hổ đến mức này.