Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc...

Nếu yêu là định mệnh thì sao phải giành người yêu?
Nếu yêu là hy sinh thì sao lại sợ đau khổ
Nếu yêu là chấp nhận thì sao lại hờn ghen, ganh tỵ
Nếu yêu là mất mát thì sao lại tự ty hổ thện
Nếu yêu là tất cả thì đừng vì 1 chút tự trọng mà đánh mất yêu thương.



Người ta sẽ thích giấu mình trong cái lạnh đến thấu tim, sẽ lảo đảo bước qua những buổi chiều ảm đạm sắc xám xịt mà loay hoay cùng nỗi nhớ, sẽ quay quắt trong những buổi tối có ủ ấm thế nào bàn tay vẫn lạnh, nỗi cô đơn bò dọc khắp người, hạnh phúc cảm tưởng như một thứ quà xa xỉ mà em vẫn hy vọng trong những tháng ngày ảo não một mình em đối diện cùng em.

Đông đến, em lại chỉ có một mình.

Những con phố giấu mình rụt rè sớm hơn, em đi qua những khoảnh khắc trái tim lật ngửa để lộ nỗi buồn chỉ chực rơi vãi ra ngoài. Phố sao mà đau còn em sao buồn thế. Người yêu ơi, cớ sao em đi tìm mà anh vẫn chẳng thấy đâu?

Gió mùa vẫn hắt hiu lướt qua bờ vai em run lên từng đợt, em lại chỉ biết co mình nhìn những người lạ lướt qua. Ai cũng vội vã, ai cũng mệt nhoài, ắt hẳn người ta cũng giống em, cũng cô đơn và phải cô đơn quá lâu đến thế.

Mùa đông đến rồi, người ta cô đơn vì trái tim đông cứng, nhưng cảm xúc thì lại như gió chuyển mùa, cứ dào dạt cuốn lấy quanh người như sợi dây trói vô hình buộc người ta phải dẫn buồn thương đến. Bắt đầu nhớ đến những cái nắm tay thật chặt, chiếc khăn quàng còn ấm sực mùi yêu thương, những cái ôm qua lay lắt nụ cười vụng trộm, bắt đầu hình dung hình hài hạnh phúc và thiết tha được ôm ghì lấy ai đó, lặng yên.

Bắt đầu nhận ra sự hữu hạn của thời gian, thảng thốt khi mùa héo tàn là một năm đã hết. Những chuyện buồn chẳng vì lý do gì cứ tìm đến, nhìn dòng người ai ai cũng có một bàn tay để nắm, nhìn xuống bàn tay mình lại trống không.

Bỗng nhiên sợ lạnh…

Bỗng nhiên sợ lòng trống không…

Bỗng nhiên muốn giấu mình thật lâu trong một góc nhỏ thật ấm áp, để vỗ về trái tim đông cứng, chờ đợi nỗi cô đơn cứ gặm nhấm trái tim ta dần dần.

Đông đến, có phải người ta sẽ cô đơn hơn đúng không anh?

Cô đơn trong những nỗi niềm riêng của mình em vẫn thế. Đông lạnh khiến người ta co mình trong hơi gió, giật mình khi nghe tiếng thở dài ngao ngán mỗi đêm nghe thời gian trở mình…



Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Hãy can đảm YÊU, dám YÊU, chịu YÊU để biết rằng cảm xúc chưa bao giờ là cũ…

Đôi khi người ta cứ ngỡ mình vẫn còn yêu
Nhưng thực ra có lẽ chỉ là nuối tiếc quá khứ một thời bên nhau .

Đôi khi người ta cứ ngỡ mình vẫn còn yêu
Nhưng thực ra có lẽ chỉ là nuối tiếc quá khứ một thời bên nhau .




Mùa đông đã chạm ngõ, chạm vào từng mái phố đang nằm co ro lẩn trốn những cơn gió mùa ùa về dữ dội. Đông về lạnh nhạt kéo theo tiết trời u ám, xám xịt, đặc quánh ủ lên nền trời một nỗi buồn xa xăm. Những ngày đông đến, con người ta viện cớ cái rét căm căm lùa vào từng thớ thịt để lười dậy sớm, lười học bài, lười đi lang thang, lười làm mới cảm xúc và cả lười yêu. Những cô gái suốt ngày tụm năm tụm bảy hò hẹn nhau chẳng phải vì để kể cho nhau nghe vô vàn cảm xúc khi yêu mà chỉ để luyên thuyên những câu chuyện không đầu không cuối về cái thời độc thân, không muốn yêu, chán yêu , lười yêu…

Những cô gái lười yêu sẽ luôn rơi vào trạng thái lửng lơ với cảm xúc của chính mình bằng việc không quan tâm đến những kẻ đang theo đuổi họ. Có chăng một hai lần hẹn hò với người ta cũng chỉ là giết chết thời gian rảnh rỗi, ậm ừ qua loa cho xong chuyện “hẹn”.

Lười yêu có nghĩa là lười với tâm hồn, lười làm mới cảm xúc, lười chia sẻ những suy tư với một người đặc biệt hay nói cách khác chính là ngại suy nghĩ về những thứ liên quan đến YÊU. Vì ngại nên YÊU là một khái niệm mờ nhạt và không phải là mối bận tâm ghê gớm của những cô gái đang tuổi yêu.

Những cô gái lười yêu, lười rung động dường như có một thế giới của riêng mình. Họ cuộn tròn cảm xúc, giấu kín nơi tâm hồn, khóa chặt lại rồi để quên chiếc chìa khóa ở một nơi nào đó. Giờ muốn gượng mở ra để xem cảm xúc có thể mới thêm nhưng không thể. Không hẳn họ chưa bao giờ yêu ai, có thể họ từng yêu, từng tin quá nhiều nhưng lại phải gánh chịu sự tổn thương quá lớn đè nặng lên con tim yếu đuối để rồi hiện tại YÊU là một từ ngữ rỗng tuếch, nhạt nhẽo. Thời gian trôi đi, tình yêu với những cô gái ấy chính là nỗi sợ hãi, sợ rồi không dám cho mình cơ hội yêu thêm nữa…


Ngược lại, có những cô gái chưa hề nếm trải mùi vị của tình yêu trong thời gian quá dài nên khi ai đó nhắc đến chuyện yêu, họ thường lảng tránh; và rồi bất chợt khi có người ngỏ lời yêu, họ lúng túng, ngại ngùng từ chối. Thở phào nhẹ nhõm khi đã “tránh” được một chuyện tình. Cuộc sống độc thân chưa từng bị ràng buộc bởi những dùng dằng của sợi dây tình cảm là vỏ bọc để họ “trốn chạy” yêu thương. Thói quen lười yêu, sợ yêu, ngại yêu đã dần dần hình thành một cái kén rất to, những cô gái ấy yên tâm khi được bao bọc bởi nó. Họ tự tạo ra chiếc kén để bảo vệ chính cảm xúc của mình đồng nghĩa với việc họ để mất đi bao cơ hội được yêu…

Trong cuộc sống những việc lặp đi lặp lại thường xuyên sẽ trở thành thói quen, nhưng đừng để trạng thái lười yêu thành một thói quen khó bỏ. Vì nó sẽ giết chết đi tâm hồn đang lên tiếng thèm yêu nhưng suy nghĩ của bạn lại dập tắt nó. Tuổi thanh xuân trôi đi nhạt thếch, vô cảm với yêu đương, chính bạn là kẻ đã tự tay chôn cất những cảm xúc, những rung động đẹp nhất trong cuộc đời con gái…

Đông đến rồi, gió lạnh ùa về, cô gái à, đừng chỉ tự ôm lấy bản thân mình vỗ về, ủ ấm yêu thương như vậy nữa. Hãy để cho nỗi cô đơn ngủ yên bằng cách làm mới cảm xúc của mình, mở lòng ra đón nhận một tình yêu mới, rất mới để biết rằng khi yêu con người ta rất đẹp.

Hãy can đảm YÊU, dám YÊU, chịu YÊU để biết rằng cảm xúc chưa bao giờ là cũ…

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Em sẽ đợi anh...

Khoảng cách giữa đạo đức và thói xấu hẹp đến nỗi chỉ vừa đủ chỗ cho hoàn cảnh chêm vào.

 May ao thun quang cao


Chiều thứ bảy, tuy được nghỉ làm nhưng tớ vẫn ở lại cơ quan ngồi lang thang trên mạng. Hà Nội đang vào những ngày thu rộ, mà đã là mùa thu thì tớ chỉ thích ra đường vào buổi tối thôi. Tớ ghét cái nắng hanh hao của mùa này, ghét khi phải đi ra ngoài đường trong trạng thái kín mít nào là mũ, kính, khẩu trang, găng tay và áo chống nắng. Với lại, tớ cũng chẳng buồn về nhà nữa, bởi về nhà thì cũng lại chỉ có một mình.

Đã hai năm rồi, vậy mà tớ vẫn chưa bỏ được thói quen hàng ngày vào facebook của cậu. Từng câu nói, từng dòng trạng thái mà cậu đưa lên tớ đều đọc hết. Tớ biết, ở nơi ấy cũng có một người đang cô đơn… Tớ không vui, mà cũng chẳng buồn, bởi tớ tin rằng mình hiểu cậu. Mặc dù vẫn còn tình cảm, thế nhưng cậu lại luôn cố đối xử với tớ giống như một người bạn bình thường. Hai chúng ta bắt đầu tình yêu từ một tình bạn đẹp, rồi lại kết thúc tình yêu để trở về vạch xuất phát ban đầu. Có lẽ nếu người ta chia tay nhau vào cái lúc mà tình yêu vẫn còn thì nơi trú ẩn an toàn nhất cho cả hai vẫn là tình bạn.

Chiều nay tớ lại vô tình đọc được một dòng trạng thái, chỉ vẻn vẹn hai chữ: “Trời mưa…!” mà khiến tớ phải suy nghĩ rất nhiều. Nhớ ngày nào cậu vẫn thường nói rằng rất sợ trời mưa. Mưa làm cậu có cảm giác buồn, thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và cô em gái. Khi ấy tớ đã phì cười vì không ngờ chàng trai đang học trong một ngôi trường quân đội lại có những suy nghĩ mềm yếu giống y như con gái. Nhưng càng tiếp xúc nhiều thì tớ lại càng hiểu và thông cảm cho cậu hơn.
 
 Rang su cao cap

Ngay từ khi còn nhỏ cậu đã mơ ước sau này sẽ được trở thành bộ đội hoặc công an. Suốt mười hai năm học, cậu luôn cố gắng phấn đấu cũng chỉ vì mục tiêu này. Rồi cậu đăng ký vào học viện phòng không và đậu ngay lần thi thứ nhất. Mặc dù bố mẹ không phản đối nhưng cậu biết rằng họ cũng chẳng vui. Làm sao mà vui được khi cậu con trai độc nhất lại quyết tâm theo đuổi cái nghề này. Bảo vệ đất nước là một lý tưởng cao đẹp, thế nhưng công việc của một sỹ quan đòi hỏi cậu sẽ luôn phải xa nhà. Cậu cảm thấy rất có lỗi với gia đình, thế nhưng vì theo đuổi lý tưởng sống của mình nên cậu đã quyết tâm hy sinh.

Ra trường, cậu được phân công công tác tại mảnh đất xa tít tắp tận miền trong. Trước ngày lên đường, cậu đã chủ động chia tay với tớ. Một lời chia tay cũng nhẹ nhàng giống như cái cách mà cậu ra đi. Cậu đâu có biết rằng ngày ấy có một người con gái đã trốn cả buổi học chỉ để lén nhìn theo bóng chàng trai mình yêu bước lên chuyến tàu rời khỏi nơi này – mảnh đất gắn liền với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Trong bộ quân phục màu xanh da trời, người mà tớ yêu thật chững chạc. Cùng với chiếc ba lô bộ đội trên vai, những bước chân của cậu hình như rất dứt khoát ra đi. Khi ấy tớ đã toan chạy tới ôm cậu thật chặt, thế nhưng chẳng biết tại sao mà đôi chân cứ mềm nhũn ra. Tớ ngồi sụp xuống một góc sân ga, đưa cả hai tay lên bụm chặt miệng, cố ngăn những âm thanh nức nở tuôn theo hai hàng nước mắt lăn dài.
 Giay dan tuong

Ba năm trời yêu nhau, làm sao có thể nói quên là quên ngay được, nhất là khi những tình cảm thương yêu vẫn còn dạt dào trong trái tim của cả hai người. Tớ biết, vì cậu sợ nếu tiếp tục yêu cậu thì sau này nhất định tớ sẽ khổ, khổ vì xa cách, khổ vì luôn phải sống trong cảnh đợi chờ. Mà cho dù có tiếp tục yêu thì cũng không có cách nào để vun đắp, để quan tâm và yêu thương đến nhau. Vậy là cậu đơn phương quyết định lái con thuyền tình yêu ngược về bến đỗ của tình bạn.

 

Đã hai năm trôi qua, vậy mà yêu thương ở trong tớ vẫn chẳng hề nguôi đi chút nào. Mặc dù biết rõ rằng mỗi người chúng ta đều đã chọn cho mình một con đường riêng để bước đi, thế nhưng trái tim tớ vẫn có cái lý riêng của nó, chẳng bao giờ nó chịu nằm yên mỗi khi tớ nhớ về cậu. Tớ tự an ủi, tự nuôi dưỡng trái tim mình bằng những dòng tin nhắn, những lời hỏi thăm của cậu, dẫu cho chúng chỉ mang sắc thái giống như tình bạn, tuyệt nhiên không hề có một chút cảm xúc yêu thương nào. Hơn một lần tớ cảm thấy nhớ cậu đến quay quắt. Giống như hôm nay cũng vậy…
phutungoto

Ai bảo tớ quá hiểu cậu làm gì, để đến bây giờ mặc dù cách xa hơn ngàn cây số mà tớ vẫn biết rõ những điều cậu đang nghĩ. Thỉnh thoảng tớ vẫn đọc được những dòng suy nghĩ, những bài viết và tâm sự của cậu trên facebook cá nhân. Tớ biết, cũng giống tớ, cậu đang nén chặt nỗi nhớ nhung ở trong lòng… Mặc dù cậu đã cẩn thận cài chế độ chỉ riêng mình cậu xem, thế nhưng chẳng khó khăn gì để tớ tìm đọc được chúng. Cậu ngốc lắm, tại sao lại cài mật khẩu bằng ngày sinh nhật của tớ?! Cậu định cứ mãi giấu giếm cảm xúc như thế đến bao giờ?

Dòng trạng thái của cậu hôm nay chỉ vẻn vẹn hai chữ: “Trời mưa…!”, thế nhưng tớ vẫn hiểu được cậu đang nghĩ gì. Tớ biết, phía sau dấu ba chấm kia có cả những điều chỉ dành riêng cho mình tớ. Có thể cậu sẽ giữ mãi những điều ấy đến trọn cuộc đời, hoặc là ngày mai, sau khi đọc xong những dòng tâm sự này cậu sẽ nhắn tin ngay cho tớ. Hãy luôn nhớ rằng ở nơi này có một người con gái vẫn đang chờ đợi cậu.


Anh không thể quên những kỷ niệm ngày chúng mình còn bên nhau

Nhiều người nhận được lời khuyên, song chỉ có những người khôn ngoan mới sử dụng được những lời khuyên đó.
 Quan ao cong nhan


Cuối cùng thì cái ngày em phải ra đi cũng đã tới. Chẳng ai có thể níu giữ em ở lại, cả bố mẹ, bạn bè hay thậm chí là người em yêu. Níu sao được khi đó là điều em muốn, giữ sao nổi vì sự ra đi đó là vì tương lai của chính em. Tôi không dám đưa tay ra níu kéo, mặc dù thâm tâm thì chẳng hề muốn em rời xa mình. Vậy là em ra đi, chỉ còn mình tôi ở lại.

Nhớ hôm nào em còn tựa đầu vào vai tôi nức nở. Em không muốn xa người yêu, nhưng cũng chẳng muốn từ bỏ cơ hội để chạm tới ước mơ của mình. Em rụt rè đề nghị tôi cùng bay sang đất nước ấy. Đáp lại em chỉ có những âm thanh róc rách từ phía vòi phun nước ở giữa hồ. Em cũng im lặng chuyển hướng nhìn của mình về phía trước mặt. Cặp mắt đen láy ầng ậng nước khiến con tim tôi thắt lại. Có một thứ cảm giác vô cùng khó chịu, dường như đó là sự pha trộn của cả nỗi đau và nỗi buồn.

Tôi không có đủ nhẫn tâm để giống như em bỏ lại mọi thứ. Còn quá nhiều điều ràng buộc tôi ở mảnh đất chôn rau cắt rốn này. Chắc chắn tôi sẽ theo em đến miền đất hứa ấy, nhưng nếu là hai mươi hoặc ba mươi năm nữa..., còn giờ thì tôi phải ở nhà để làm tròn bổn phận của một người con. Tôi chỉ có thể hứa rằng nhất định sau này sẽ bay sang đó để thăm em.
 
 Sửa máy lạnh

Em đi, bỏ tôi ở lại cùng với tình yêu đáng thương của mình. Lòng tôi trống rỗng, tâm trí tôi chẳng lúc nào là không nhớ về em. Tôi vẫn cà phê, vẫn đi dạo ở công viên vào mỗi buổi tối nhưng khác với ngày trước, bây giờ chỉ có riêng mình tôi. Khi bước chân mỏi mệt, tôi lại ghé vào chiếc ghế đá quen thuộc dưới tán xà cừ, nằm bên cạnh là một chiếc cột đèn tỏa sáng rực rỡ. Chiếc ghế đá nhìn thẳng ra phía hồ nước, chiếc ghế đá mà dạo ấy hầu như ngày nào cũng có mặt tôi và em. Tôi vẫn đây, cảnh và vật vẫn đấy, còn em thì đã xa tít tận phương trời nào.
phutungoto

Tôi đưa tay vuốt ve hình trái tim trên thành ghế đá, trái tim mà mới chỉ vài tháng trước đây em đã tinh nghịch lấy bút xóa khắc lên. Gió mưa đã làm cho nét mực phai nhòa, nhưng phía trong trái tim tên của tôi vẫn mỉm cười ôm trọn lấy dòng tên em đứng đó. Đột nhiên trong tôi xuất hiện một ý tưởng vô cùng ngốc nghếch. Tôi định ngày mai sẽ mang theo một chiếc bút xóa để tô cho đậm lại những nét vẽ ngày nào của người con gái tôi yêu. Biết rằng chẳng để làm gì thế nhưng có thể nó sẽ khiến lòng tôi ấm lại.

Cứ nghĩ tới việc từ nay bầu trời của tôi sẽ không còn bóng hình em hiện hữu là trái tim tôi lại không thể nào yên. Lòng tôi cồn cào, dạ tôi bứt rứt, một thứ cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi muốn xua đuổi nó đi lắm, nhưng lại chẳng có cách nào. Nếu biết trước có ngày này xảy ra thì tôi đã không yêu em em nhiều như thế. Có thể như vậy thì giờ đây trái tim tôi sẽ bớt đau đớn hơn chăng?
 
 Giay dan tuong

Em ra đi mà không hẹn ngày trở lại. Tôi biết khả năng em trở về Việt Nam làm việc là rất nhỏ nhoi. Ngày chia tay em tôi chỉ mỉm cười cầu chúc cho mọi điều may mắn sẽ tới. Tôi ôm người con gái mình yêu vào lòng, răng cắn chặt vào bờ môi dưới, cố gắng để ngăn những giọt nước mắt mình rơi. Em kéo vali bước đi, không quên quay lại vẫy tay chào tạm biệt. Và hình như đôi mắt đen láy của em lại ướt…

Một cuộc chia ly toàn những nụ cười gượng gạo, không thề nguyền, chẳng hứa hẹn, chỉ có tình yêu vẫn đang rực cháy ở trong tim hai người. Tôi quay đi khi bóng em đã khuất, mắt không rơi lệ, nhưng hình như có cái gì đó mằn mặn ở trên môi… Dù cho rất buồn nhưng tôi luôn tin mình đã quyết định đúng. Tôi không níu kéo để lòng em không cảm thấy day dứt. Em hãy an tâm mà bước đi, còn tôi sẽ ở lại phía sau dõi theo và cổ vũ cho em.

Mỗi người chỉ có một cuộc đời, chẳng ai được sống đến lần thứ hai nên em hãy cứ sống cho chính mình. Em cứ theo đuổi ước mơ, cứ làm những điều mình thích để sau này không phải hối hận. Em hãy bay đi nhé, còn kẻ khờ khạo là tôi sẽ ở lại đây gìn giữ trái tim khắc trên ghế đá – lời hứa của tình yêu ngày nào.