Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Hoa hậu có gia cảnh đặc biệt nhất khi đăng quang

Đặng Thu Thảo đã trải qua rất nhiều khó khăn, tủi cực trước khi dành được chiếc vương miện Hoa hậu Việt Nam.

Bất kỳ người đẹp nào đăng quang Hoa hậu Việt Nam cũng đều được quan tâm đặc biệt đến gia thế cũng như trình độ học vấn. Bởi có thể nói, thông qua những điều này, phần nào người hâm mộ đánh giá được sự phù hợp, xứng đáng của người đẹp đó với chiếc vương miện đại diện cho nhan sắc của cả đất nước và cũng hiểu được sự nỗ lực, phấn đấu của họ trong quá trình tham gia cuộc thi.
Nhìn lại gia thế của các Hoa hậu Việt Nam trong 5 kỳ thi gần đây, có thể thấy, không phải vị Hoa hậu nào cũng đều xuất thân từ "chăn ấm đệm êm".


Kỳ Duyên xuất thân trong một gia đình khá giả.
Đương kim Hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên có lẽ là Hoa hậu có gia thế nổi trội nhất. Mẹ Kỳ Duyên sở hữu studio áo cưới có tiếng của thành phố Nam Định và là chuyên gia trang điểm. Bố của Kỳ Duyên là thợ ảnh chính của studio.
Để chuẩn bị cho Đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2014 của Kỳ Duyên, mẹ của cô đã phải đưa cả ekip trang điểm của cửa hàng vào Phú Quốc để hỗ trợ. Bà cũng bỏ toàn bộ chi phí thuê khách sạn, ăn ở cho toàn bộ ekip.


Căn nhà khang trang của gia đình Kỳ Duyên tại Nam Định.
Anh trai của Kỳ Duyên sinh năm 1987 và hiện đang là kỹ sư công nghệ thông tin ở Hà Nội. Ngoài cơ ngơi ở Nam Định, gia đình Kỳ Duyên còn sở hữu 2 căn nhà khang trang tại Hà Nội.
Bố Kỳ Duyên cho biết hiện tại Kỳ Duyên đang sống cùng anh trai trong một căn nhà tại Hàng Bột còn căn nhà ở Lê Duẩn thì gia đình cho thuê.
Hoa hậu Việt Nam 2006 Mai Phương Thúy là con gái lớn trong một gia đình có hai chị em. Bố Mai Phương Thúy mất khi cô mới lên 6 tuổi. Mẹ cô từng là cán bộ trong ngành thuế đã ở vậy để nuôi cha mẹ chồng và hai con nhỏ. Dù vất vả nhưng mẹ của Mai Phương Thúy vẫn lo chu toàn cho hai cô con gái nhỏ học hành đầy đủ.

Mai Phương Thúy chụp ảnh cùng mẹ và em gái.
Ngọc Hân - Hoa hậu Việt Nam 2008 sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê gốc ở Hải Phòng. Cô xuất thân trong một gia đình khá giả. Ông nội là nhà giáo ưu tú Đặng Đình Huân được nhiều người biết đến ở Hải Phòng. Bố mẹ của Ngọc Hân có cuộc sống giải dị và đầm ấm bên nhau.
Ngọc Hân bên cạnh gia đình mình.
Người được mệnh danh là "hoa hậu của các hoa hậu" Đặng Thu Thảo có lẽ là Hoa hậu Việt Nam có cuộc sống bấp bênh và vất vả nhất. Thu Thảo sinh ra và lớn lên ở miệt vườn Nam Bộ. Gia đình cô gặp phải biến cố lớn vào năm cuối khi cô học trung học phổ thông. Công việc làm ăn của cha cô gặp khó khăn, ông lại mắc bệnh tiểu đường nên gia đình Thảo phải bán đi căn nhà đang ở để có tiền trị bệnh cho người cha.
Chính vì thế, để có thể thực hiện ước mơ học Đại học của mình, Thu Thảo đã phải tự bươn trải từ năm 18 tuổi. Từ bưng bê trong quán cà phê, làm nghề trang điểm...Thu Thảo đều nỗ lực mưu sinh để vượt qua giai đoạn khó khăn.

Thu Thảo đã trải qua nhiều khó khăn, vất vả trước khi đăng quang
Hoa hậu Việt Nam.




Gia đình cô kiệt quệ sau việc làm ăn thất bại của bố.
Đặng Thu Thảo từng chia sẻ có những ngày phải đứng làm suốt 8 tiếng khiến cơ thể mệt mỏi, rã rời nhưng cô càng mạnh mẽ hơn để tìm cơ hội đổi đời.
Thậm chí, khi bố cô gây tai nạn giao thông cho một cô giáo, dù đã cố gắng gom góp, vay mượn song gia đình cô vẫn không thể trả hết số tiền tòa án yêu cầu bồi thường cho bị hại. Chính việc này đã khiến Thu Thảo phải gánh chịu không ít chỉ trích của dư luận.

Gia đình Đặng Thu Thảo từng không đủ tiền để đền bù cho người bị nạn
do bố Thu Thảo gây ra.
Dường như, con đường đi đến sự thành công với danh hiệu Hoa hậu Việt Nam trắc trở, khó khăn và đổ nhiều mồ hôi hơn rất nhiều so với những người đẹp đăng quang khác.
Đặng Thu Thảo tích cực tham gia hoạt động thiện nguyện của xã hội.
Đặng Thu Thảo giống như nàng Lọ Lem, sau bao gian khổ đã chạm được đến ước mơ Hoa hậu của mình để giờ đây, cô trở thành một trong những Hoa hậu nhận được sự yêu mến và ủng hộ nhiều nhất của người hâm mộ về nhan sắc cũng như những hoạt động thiện nguyện của xã hội.

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

" Cô đơn không phải là khi ta một mình bước đi mà không có ai bên cạnh...

...Cô đơn là khi ta đang đi bên cạnh rất nhiểu người mà không tìm được ai để sẽ chia Ấm áp không phải là khi ta nói “ấm áp quá.” Ấm áp là khi có ai đó hỏi ta rằng “có lạnh không?"


Cô đơn trong chính tình yêu của mình, sao mà buồn cười quá! Vừa cười vừa buồn anh ạ!

“Chuyện tình yêu là chuyện của hai người” – nó vừa có ý rằng người ngoài cuộc sẽ chẳng thể hiểu cũng không nên can thiệp quá nhiều, vừa có nghĩa là yêu đương phải xuất phát từ hai phía, nhiều hơn hai cũng không được mà ít hơn hai cũng không xong.

Tình đơn phương, hay nói đúng hơn là cảm xúc một hướng, vốn là con đường trống trải nhất mà người ta thường nói. Nhưng lạ lẫm thay, khi tình yêu đến từ cả hai con người  như em và anh đây đôi khi vẫn cô đơn đến sợ. Tại sao vậy anh?

Em đã nghĩ đến hàng ngàn lần rằng điều gì đã mang em nhốt chặt vào chiếc hộp mang tên cô độc, vậy mà loay hoay mãi em vẫn chẳng thể tìm được câu trả lời cho riêng mình. Em đã bắt đầu mơ hồ nhận ra chuyện tình yêu này vốn chẳng còn như trước. Em đang yêu và được yêu, đang nghe người ngoài bảo rằng em đang hạnh phúc, vậy mà sao em vẫn chẳng cảm nhận được như lời họ nói nhỉ?

Có phải vì lời quan tâm dần vơi đi nơi anh, anh có nhiều điềucần để tâm hơn là chú ý đến người mà anh từng nói rằng sẽ luôn yêu thương nhất?

Có phải vì những tin nhắn chúc ngủ ngon đã ít điquá nhiều, anh phải nghĩ đến nhiều việc hơn vào mỗi đêm khuya muộn, để rồi giấc mộng đẹp của anh chẳng còn xuất hiện hình ảnh của em?

Có phải vì đã không còn những biểu hiện của một người đang yêu? Anh có nhớ được rằng đã bao lâu rồi anh không còn nói lời yêu thương, đã bao lâu rồi chúng ta không còn thời gian dành trọn vẹn cho nhau?

Có phải vì mọi thứ đã như một thói quen, vì có quá nhiều điều mới mẻ xung quanh anh,  vì em đã chẳng còn là điều quan trọng nhất?

Hay…vì tất cả những điều ấy?

Để rồi giây phút này đây, đáng lẽ em nên vui sướng vì mình được bên cạnh người mình yêu, điều mà rất nhiều người mong muốn có được thì em lại cảm thấy vô cùng lẻ loi. Chúng ta sao giống như hai người dưng, nhìn nhau mà tim e thấy xa xôi, trơ trọi.

Cô đơn trong chính tình yêu của mình, sao mà buồn cười quá! Vừa cười vừa buồn anh ạ!

Nếu còn em yêu, mong anh hãy để em cảm nhận được, vì giờ đây, em hoàn toàn không thấy được điều đó!

Cô đơn là cảm giác vô cùng đáng sợ, đừng để người anh yêu phải sống với nó, thêm bất kỳ ngày nào nữa!



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Hoa Hậu Kỳ Duyên :Trong chuyện tình cảm, mọi người đến với nhau đều do cơ duyên

Trong buổi giao lưu độc giả hôm 10/12, tân Hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên đã "bật mí" những điều thú vị sau khi đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2014.

Ngày 10/12, tân Hoa hậu Kỳ Duyên đã có buổi giao lưu trực tuyến để trả lời những câu hỏi của người hâm mộ. Khi được hỏi về những thay đổi sau khi đăng quang, Kỳ Duyên cho biết đây là bước ngoặt trong cuộc đời cô nhưng với gia đình, bạn bè thì Kỳ Duyên vẫn luôn là chính mình. Ảnh: Zing

Một khán giả tò mò hỏi: "Khi bạn được làm hoa hậu rồi, bạn có dự định gì cho tình yêu của mình? Yêu đại gia hay yêu người bình thường?". Tân Hoa hậu thẳng thắn trả lời: "Trong chuyện tình cảm, mọi người đến với nhau đều do cơ duyên, đối với bản thân em thì điều quan trọng nhất vẫn là sự chân thành". Ảnh: Zing

Kỳ Duyên cho biết, khi đã là người nổi tiếng rồi, có được chiếc vương miện cao quý rồi, Kỳ Duyên tiếp tục đến phòng tập để giữ vóc dáng và sẽ duy trì thói quen này bởi tập luyện thể thao là một đam mê. Ảnh: Zing

Tân Hoa hậu cũng chia sẻ rằng ban đầu khi nghe được khá nhiều lời đánh giá về mình, cô cũng có chút buồn nhưng những lời nói đó sẽ góp phần giúp cô hoàn thiện bản thân hơn để xứng đáng với danh hiệu được trao,cũng như sự ủng hộ của mọi người. Ảnh: Zing

Sau khi đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2014, tân Hoa Hậu Kỳ Duyên dự định sẽ trở về quê hương Nam Định và trường cũ, sau đó tham gia một số các hoạt động xã hội có ý nghĩa trong nước. Bên cạnh đó, người đẹp cũng sẽ trích 100 triệu đồng để làm từ thiện. Ảnh: Zing
Nguồn : TPO

Chỉ là thoáng qua nhưng tôi đã vui lắm rồi...

Có những nụ cười phải đánh đổi bằng nước mắt
 Có những hạnh phúc phải trả giá bằng niềm đau . . . ♥
 Và có lẽ, chỉ có những yêu thương mới xoa dịu được hết những vết thương lòng cùng với thời gian


Anh cũng như họ đến bên em, yêu thương em theo cách của một chàng trai phải lòng một cô gái. Em chỉ sợ đến một ngày, anh vẫn sẽ bỏ em mà đi.

Những con đường mùa này dọc ngang một nỗi nhớ chùng chình, xa vắng. Con người rơi vào khắc khoải về một miền ký ức đã xa từ lâu lắm, đã vụn vỡ rơi đầy qua những giây kim phút, kim giờ.

Em bất chợt nhẩm đếm lại khoảng thời gian qua, đếm thử xem trái tim hụt hẫng mấy lần, bâng khuâng mấy lần, khắc khoải mấy lần... Về những người đi ngang đời ta, thật khó lòng mà giữ nổi một tấm chân tình dài lâu, bền vững.

Cứ nói không thể yêu, là đi. Cứ nén tình cảm vào sâu thẳm tâm hồn, rồi lại xa. Vậy ra chúng ta quen nhau, bên nhau đơn giản như cơn gió mùa về, ngày hôm nay dự báo lạnh, ngày kia đã nắng ấm ửng hồng.

Em nhìn lại bên mình, nhận ra có anh. Em nhìn lại bên đời, chẳng thấy ai. Anh cũng như họ đến bên em, yêu thương em theo cách của một chàng trai phải lòng một cô gái. Em chỉ sợ đến một ngày, anh vẫn sẽ bỏ em mà đi.

Con người ngu ngốc khi tự tạo cho mình nỗi sợ mơ hồ để rồi ám ảnh mỗi giấc ngủ dài. Em có đang ngu ngốc không nhỉ, khi mỗi sớm thức dậy lại hoảng loạn nhìn màn hình điện thoại, tự hỏi hôm nay anh có còn bên em không, có còn quan tâm em như đã từng.

Nếu một ngày anh cũng bỏ em đi, hãy báo trước cho em một lời dẫu là ngắn gọn. Đừng đường đột cứ thế mà im lặng, mà xa xôi, mà bắt em lại rơi vào nỗi hụt hẫng xót xa. Em cần biết lý do, là không yêu, là đã chán, hay đơn giản vì anh tìm thấy hạnh phúc của mình ở một người con gái khác. Thà biết sự thật, đau một lần còn hơn tự lừa dối bản thân để rồi tổn thương mãi mãi.

Nếu bỏ em đi rồi, thì cũng đừng quay lại. Em ghét sự thương hại từ phía anh, em cũng chẳng mong sợi dây đứt rồi mà miễn cưỡng chắp vá bằng một nút thắt xấu xí. Anh đi rồi thì cứ đi đi, ngoảnh lại nhìn sẽ chẳng thấy bóng em đâu. Bởi khi đó chắc chắn em đã rẽ sang một hướng khác, không còn đứng ngây ngốc nhìn bóng lưng của người đi ngang đời mình, ngây ngốc nhìn hạnh phúc của đời chứ chẳng dành cho em.

Nếu anh có bỏ em đi vào một ngày nào đấy thật đẹp, đừng lôi cả trái tim em đi cùng nhé. Vì nó yếu đuối lắm, không chống chọi được với tin yêu lầm lạc này đâu anh. Hãy để cho em được yên an với những gì còn lại, đừng xáo trộn lên rồi mà bỏ mặc bước qua.

Anh à, liệu rằng "nếu" có thành sự thật không anh?

Em sợ lắm, anh đi rồi, em lại tự mình xây dựng cuộc sống từ đầu, khâu lại cái vỏ mạnh mẽ chắp vá đến đáng thương.

Em sợ lắm, cái ngày giả thiết đó, bầu trời vẫn xanh tươi mà lòng em u ám, cỏ cây vẫn cười mà nụ cười em mắc đọng nơi mi đen.

Nếu một ngày anh bỏ em đi, thì sẽ như thế nào, anh nhỉ ?


Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Hậu trường buổi chụp ảnh đầu tiên của tân Hoa hậu Việt Nam

Tân hoa hậu cùng hai á hậu tham gia buổi chụp ảnh bìa cho tạp chí, sau khi trở về từ chuyến đi từ thiện tại tỉnh Kiên Giang.

Ngay sau đêm đăng quang ngôi vị cao nhất cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014, hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên và hai á hậu Nguyễn Trần Huyền My và Nguyễn Lâm Diễm Trang bước vào hoạt động làm từ thiện đầu tiên tại tỉnh Kiên Giang vào sáng 7/12. Sau đó, top 3 Hoa hậu Việt Nam trở về TP.HCM để tham gia các hoạt động chụp ảnh, thiện nguyện khác. Trong buổi chụp hình cho bìa tạp chí, tân hoa hậu và hai á hậu nhận được lời khen từ ê-kíp về phong cách làm việc chuyên nghiệp cũng như tinh thần hợp tác, hỗ trợ lẫn nhau.


Top 3 nhan sắc đẹp nhất cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014 diện trang phục áo dài tông trắng, nền nã, thêu họa tiết hoa nhẹ nhàng, cùng tham gia thể hiện ảnh bìa cho tạp chí. Hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên đứng giữa hai á hậu, tạo dáng nhẹ nhàng, nữ tính. Hai người đẹp về nhì cũng không kém cạnh về sắc vóc và luôn giữ phong thái tự tin thể hiện những khung ảnh mới.

Các người đẹp được trang điểm nhẹ nhàng, thanh tú phù hợp với vóc dáng dịu dàng, thanh thoát. Riêng tân hoa hậu nhận được nhiều lời khen hơn cả. Các ý kiến cho rằng, trông người đẹp 18 tuổi rạng rỡ và tươi tắn hơn hẳn đêm chung kết. Có lẽ do tông trang điểm quá đậm nên trông cô già dặn ở thời khắc quan trọng.

Các người đẹp thay đổi xiêm y để thể hiện nhiều hình ảnh khác nhau. Tất cả đều diện áo dài tông trắng nền nã, tượng trưng cho nhan sắc truyền thống Việt.

Chuyên gia trang điểm Minh Lộc là người hỗ trợ top 3 hoa hậu về trang điểm, tạo kiểu tóc trong suốt quá trình chụp ảnh.

Nguồn : Facebook

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc...

Nếu yêu là định mệnh thì sao phải giành người yêu?
Nếu yêu là hy sinh thì sao lại sợ đau khổ
Nếu yêu là chấp nhận thì sao lại hờn ghen, ganh tỵ
Nếu yêu là mất mát thì sao lại tự ty hổ thện
Nếu yêu là tất cả thì đừng vì 1 chút tự trọng mà đánh mất yêu thương.



Người ta sẽ thích giấu mình trong cái lạnh đến thấu tim, sẽ lảo đảo bước qua những buổi chiều ảm đạm sắc xám xịt mà loay hoay cùng nỗi nhớ, sẽ quay quắt trong những buổi tối có ủ ấm thế nào bàn tay vẫn lạnh, nỗi cô đơn bò dọc khắp người, hạnh phúc cảm tưởng như một thứ quà xa xỉ mà em vẫn hy vọng trong những tháng ngày ảo não một mình em đối diện cùng em.

Đông đến, em lại chỉ có một mình.

Những con phố giấu mình rụt rè sớm hơn, em đi qua những khoảnh khắc trái tim lật ngửa để lộ nỗi buồn chỉ chực rơi vãi ra ngoài. Phố sao mà đau còn em sao buồn thế. Người yêu ơi, cớ sao em đi tìm mà anh vẫn chẳng thấy đâu?

Gió mùa vẫn hắt hiu lướt qua bờ vai em run lên từng đợt, em lại chỉ biết co mình nhìn những người lạ lướt qua. Ai cũng vội vã, ai cũng mệt nhoài, ắt hẳn người ta cũng giống em, cũng cô đơn và phải cô đơn quá lâu đến thế.

Mùa đông đến rồi, người ta cô đơn vì trái tim đông cứng, nhưng cảm xúc thì lại như gió chuyển mùa, cứ dào dạt cuốn lấy quanh người như sợi dây trói vô hình buộc người ta phải dẫn buồn thương đến. Bắt đầu nhớ đến những cái nắm tay thật chặt, chiếc khăn quàng còn ấm sực mùi yêu thương, những cái ôm qua lay lắt nụ cười vụng trộm, bắt đầu hình dung hình hài hạnh phúc và thiết tha được ôm ghì lấy ai đó, lặng yên.

Bắt đầu nhận ra sự hữu hạn của thời gian, thảng thốt khi mùa héo tàn là một năm đã hết. Những chuyện buồn chẳng vì lý do gì cứ tìm đến, nhìn dòng người ai ai cũng có một bàn tay để nắm, nhìn xuống bàn tay mình lại trống không.

Bỗng nhiên sợ lạnh…

Bỗng nhiên sợ lòng trống không…

Bỗng nhiên muốn giấu mình thật lâu trong một góc nhỏ thật ấm áp, để vỗ về trái tim đông cứng, chờ đợi nỗi cô đơn cứ gặm nhấm trái tim ta dần dần.

Đông đến, có phải người ta sẽ cô đơn hơn đúng không anh?

Cô đơn trong những nỗi niềm riêng của mình em vẫn thế. Đông lạnh khiến người ta co mình trong hơi gió, giật mình khi nghe tiếng thở dài ngao ngán mỗi đêm nghe thời gian trở mình…



Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Anh đi xa quá … Anh đi xa em quá ...

Nếu em không phải là người duy nhất của anh, thì cho dù người anh yêu nhất là em, em cũng không cần.
Nếu anh cho em nhưng đồng thời cũng đem cho người khác, thì em thà rằng không có.
Không có được không đáng sợ, điều đáng sợ chính là có được nhưng lại giữ không được.



Chỉ là mỗi lần nghĩ đến anh thì em lại buồn. Bởi mọi chuyện chẳng đi đến đâu. Bởi em cứ nồng nhiệt nhưng anh lại cứ hững hờ.

Em nhớ anh quá!

Em ghét anh, nhưng nhận ra là vẫn rất nhớ anh...

Chỉ là mỗi lần nghĩ đến anh thì em lại buồn. Bởi mọi chuyện chẳng đi đến đâu. Bởi em cứ nồng nhiệt nhưng anh lại cứ hững hờ.

Giữa tình yêu mà có những chữ N-H-Ư-N-G thì tình yêu đó thật sự bế tắc, bế tắc đến đau lòng.

Em biết, cứ mãi loay hoay không thể giải quyết được vấn đề gì cả. Em cũng biết, đã đến ngần này tuổi, đã yêu đến ngần này đậm sâu, em cũng không thể thay đổi được gì. Có chăng, là quên anh đi, sống thật tốt và yêu một người mới thật nồng nàn.

Nhưng em không chắc, thật không dám chắc rằng em sẽ làm điều đó tốt đâu anh.

Em cứ bị nhớ anh da diết quá!

Em thừa biết rằng, không-có-em cuộc sống của anh còn ổn hơn, vui hơn. Không-có-em anh chỉ mất một chỗ để tiêu khiển... Không-có-em... Không-có-em chẳng là điều gì to tát với anh. Đâu như em, không-có-anh em phải chật vật với nỗi nhớ của mình, với những chuyện mà một mình em mơ tưởng.

Em buồn lắm! Không dám vứt bỏ cả tự trọng để yêu anh cuồng si như em vẫn nghĩ đâu anh. Em sợ bị coi thường, em sợ anh biết, người ta biết, rằng em yêu anh nhiều quá đến mê muội ngây ngô. Em sợ bị chê cười. Nên em chẳng dám yêu anh mà không biết chắc được câu trả lời liệu rằng anh cũng vậy. Em cũng sợ bị tổn thương nữa. Em cứ nghĩ, trước sau gì cũng sẽ tổn thương, đan tâm chấm dứt sớm cho ít đi phần phiền muộn…



Mà, em thấy,  mỗi lần mình tỏ ra mạnh mẽ lại giống một trò hề. Để người khác được mặc sức cười chê sự ngốc nghếch của em. Em tưởng em chứng minh được điều gì hay ho lắm, đúng đắn lắm. Nhưng rốt cuộc em không làm được gì cả, em chỉ chứng minh rằng em là một kẻ thất bại hoàn toàn trong tình yêu dành cho anh.

Thôi thì em ghi chép lại thứ cảm xúc hỗn tạp này. Có thể sau này sẽ có ai đó khiến em yêu điên cuồng hơn nữa, khiến em dám đánh tụt cả kiêu hãnh để mà yêu, hơn là với anh bây giờ. Cũng có thể lòng em trở nên chai lì và không có nhiều cảm xúc, nhưng em sẽ nhớ những ngày yêu tuổi trẻ của em, là những ngày đã từng dứt lòng mình để yêu ai đó thật nhiều. Dù tình yêu đó em không dám nói ra, không dám thổ lộ. Dù trong tình yêu đó em thấy mình là kẻ yếu đuối và hèn nhát... Em vẫn chấp nhận.

Thôi thì một ngày nào đó đủ để chuyện tình cảm này của em trôi bẵng vào thật sâu quá khứ, hãy cho em một chút tin vui về anh, về người mới của anh, để em có thể chúc mừng anh, có thể mong anh yên vui hạnh phúc. Dù em biết, không có sự chúc phúc của em, cũng chẳng là vấn đề gì cả đối với anh.

Em... nhớ anh nhiều lắm! Muốn bên cạnh anh nhiều lắm! Nhưng em sẽ cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, không làm phiền tới anh nữa đâu...

Yêu anh!