Hiển thị các bài đăng có nhãn danh ngôn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn danh ngôn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Chỉ là thoáng qua nhưng tôi đã vui lắm rồi...

Có những nụ cười phải đánh đổi bằng nước mắt
 Có những hạnh phúc phải trả giá bằng niềm đau . . . ♥
 Và có lẽ, chỉ có những yêu thương mới xoa dịu được hết những vết thương lòng cùng với thời gian


Anh cũng như họ đến bên em, yêu thương em theo cách của một chàng trai phải lòng một cô gái. Em chỉ sợ đến một ngày, anh vẫn sẽ bỏ em mà đi.

Những con đường mùa này dọc ngang một nỗi nhớ chùng chình, xa vắng. Con người rơi vào khắc khoải về một miền ký ức đã xa từ lâu lắm, đã vụn vỡ rơi đầy qua những giây kim phút, kim giờ.

Em bất chợt nhẩm đếm lại khoảng thời gian qua, đếm thử xem trái tim hụt hẫng mấy lần, bâng khuâng mấy lần, khắc khoải mấy lần... Về những người đi ngang đời ta, thật khó lòng mà giữ nổi một tấm chân tình dài lâu, bền vững.

Cứ nói không thể yêu, là đi. Cứ nén tình cảm vào sâu thẳm tâm hồn, rồi lại xa. Vậy ra chúng ta quen nhau, bên nhau đơn giản như cơn gió mùa về, ngày hôm nay dự báo lạnh, ngày kia đã nắng ấm ửng hồng.

Em nhìn lại bên mình, nhận ra có anh. Em nhìn lại bên đời, chẳng thấy ai. Anh cũng như họ đến bên em, yêu thương em theo cách của một chàng trai phải lòng một cô gái. Em chỉ sợ đến một ngày, anh vẫn sẽ bỏ em mà đi.

Con người ngu ngốc khi tự tạo cho mình nỗi sợ mơ hồ để rồi ám ảnh mỗi giấc ngủ dài. Em có đang ngu ngốc không nhỉ, khi mỗi sớm thức dậy lại hoảng loạn nhìn màn hình điện thoại, tự hỏi hôm nay anh có còn bên em không, có còn quan tâm em như đã từng.

Nếu một ngày anh cũng bỏ em đi, hãy báo trước cho em một lời dẫu là ngắn gọn. Đừng đường đột cứ thế mà im lặng, mà xa xôi, mà bắt em lại rơi vào nỗi hụt hẫng xót xa. Em cần biết lý do, là không yêu, là đã chán, hay đơn giản vì anh tìm thấy hạnh phúc của mình ở một người con gái khác. Thà biết sự thật, đau một lần còn hơn tự lừa dối bản thân để rồi tổn thương mãi mãi.

Nếu bỏ em đi rồi, thì cũng đừng quay lại. Em ghét sự thương hại từ phía anh, em cũng chẳng mong sợi dây đứt rồi mà miễn cưỡng chắp vá bằng một nút thắt xấu xí. Anh đi rồi thì cứ đi đi, ngoảnh lại nhìn sẽ chẳng thấy bóng em đâu. Bởi khi đó chắc chắn em đã rẽ sang một hướng khác, không còn đứng ngây ngốc nhìn bóng lưng của người đi ngang đời mình, ngây ngốc nhìn hạnh phúc của đời chứ chẳng dành cho em.

Nếu anh có bỏ em đi vào một ngày nào đấy thật đẹp, đừng lôi cả trái tim em đi cùng nhé. Vì nó yếu đuối lắm, không chống chọi được với tin yêu lầm lạc này đâu anh. Hãy để cho em được yên an với những gì còn lại, đừng xáo trộn lên rồi mà bỏ mặc bước qua.

Anh à, liệu rằng "nếu" có thành sự thật không anh?

Em sợ lắm, anh đi rồi, em lại tự mình xây dựng cuộc sống từ đầu, khâu lại cái vỏ mạnh mẽ chắp vá đến đáng thương.

Em sợ lắm, cái ngày giả thiết đó, bầu trời vẫn xanh tươi mà lòng em u ám, cỏ cây vẫn cười mà nụ cười em mắc đọng nơi mi đen.

Nếu một ngày anh bỏ em đi, thì sẽ như thế nào, anh nhỉ ?


Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Hãy cảm ơn ai đó đã bỏ rơi bạn để bạn biết rằng không có gì là mãi mãi

Chỉ một chút, chỉ một chút thôi…
Một chút giận dỗi … để thấy mình được vỗ về…
Một chút ích kỷ … để biết mình thuộc về ai đó…
Một chút nước mắt … để thấy mình không vô cảm…
Một chút hờn ghen … để biết mình đang yêu thật nhiều.. .



Em viết cho cuộc sống này những gì em suy nghĩ. Ờ thì tuổi xuân qua đi có bao giờ hẹn ngày quay lại, hay nó cũng chẳng khi nào báo trước cho em biết ngày, giờ nó đi qua. Để rồi em lại viết cho tháng ngày dong duổi, cho những bụi bặm của cuộc đời.

Em còn nhớ ngày hẹn hò đầu tiên của hai đứa, anh run run nắm lấy tay em, từ đó em biết có lẽ đây là cái nắm tay đầu tiên của anh với một cô gái. Nhưng cuộc sống mà anh, có bao giờ nó lặp lại những gì ngày hôm qua đã trôi đi. Nếu anh của ngày đầu tiên ấy em quen vẫn luôn bẽn lẽn, vẫn luôn “nhát gái” thì anh của 2 năm về sau lại mạnh dạn biết nhường nào. Giờ đây anh trở thành một gã trai mê gái, và thích đùa cợt với tình cảm của phụ nữ. Em nhìn anh với cặp mắt ái ngại.

Em viết ra đây những dòng chữ này cũng mong anh là người đầu tiên đọc được nó. Để anh thấy được rằng phụ nữ trên đời còn rất nhiều người tỉnh táo như em. Trước đây và bây giờ em vẫn ngày ngày được nghe những câu chuyện đáng cười, đáng khóc trên ti vi, trên báo đài… về những cô nàng sau khi chia tay người yêu trở nên thất tình, tinh thần suy sụp, làm điều khờ dại. Còn em, chẳng đời nào em làm vậy đâu anh. Cha mẹ là người sinh ra em, là người cho em hình hài này, cớ sao em phải khóc, phải đau buồn vì một người như anh.

Anh nói yêu em, nói sẽ chăm sóc cho em suốt cuộc đời, nhưng rồi "cuộc đời" mà anh vẫn nói ấy, chúng ta mới chỉ đi được 2 năm thì anh đã vội vàng tìm đến người con gái khác. Em biết, em đã nghi ngờ anh từ lâu, từ những lần anh có những biểu hiện mờ ám, những cuộc gọi lạ, những lần tắt máy đột ngột, hay cả những lần trễ hẹn cùng em. Nhưng em vẫn muốn biết anh đang diễn trò gì, nên cứ lẳng lặng để anh diễn hết vai của mình.

Và rồi sớm muộn ngày này cũng đến, anh đến gặp em nói lời chia tay. Em nhìn anh mỉm cười không khóc, không van nài, níu kéo tình cảm của anh. Anh đừng ngạc nhiên vì vốn dĩ em đã chuẩn bị tâm lí trước. Tim em đau, đau lắm nhưng em vẫn còn cái đầu lạnh để biết mình nên làm gì. Tình yêu có níu kéo cũng không được, buông tay một người hết yêu mình cũng là cách tự giải thoát cho bản thân.

Thế nhưng, đời cũng lắm chuyện trớ trêu. Cô gái anh đang yêu, người mà anh đã nhẫn tâm bỏ rơi em để đến bên cạnh và cung phụng, lại là một "gái làng chơi" chính hiệu. Chính mắt em, chính tai em đã chứng kiến tất cả, những lần cô ta đi với những gã đàn ông lớn tuổi, những lần cô ta ra vào nhà nghỉ. Em toan nói hết với anh, nhưng quá muộn rồi phải không anh???.

Họ nói với em là anh đã xin nghỉ việc, họ còn nói anh đã dọn nhà đi đâu đó... em cũng không biết, vì từ ngày anh hất bỏ em như hất bỏ một gánh nặng, chúng ta đã chẳng còn liên lạc với nhau. Hóa ra đã quá muộn để anh dừng lại, cô gái "làng chơi chính hiệu" anh yêu lại nỡ để anh sống những ngày cuối đời với căn bệnh HIV.

Bây giờ em không biết nên thương anh, trách anh hay hận anh nữa. Mong anh sống những ngày cuối đời thanh thản và đừng suy nghĩ nhiều về cuộc sống này. Vốn dĩ cuộc sống này không thuộc về anh, vì anh đã không biết trân trọng nó.

Anh đã tự mình vứt bỏ đi quá nhiều thứ tốt đẹp để đổi lại nỗi đau kiệt cùng. Một gia đình hạnh phúc, một người yêu ngoan hiền, một công việc lí tưởng... anh đều vứt bỏ hết rồi. Ở nơi phương xa xôi nào đó, có khi nào anh nhớ đến một người cha già buồn bã, một người mẹ héo tàn vẫn ngày ngày đợi anh?

Em viết đến đây thôi. Hi vọng ở một nơi xa nào đó anh sẽ đọc được những lời nói từ tận trái tim em - người con gái đã từng yêu anh sâu đậm.



-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Tôi hận anh và đau xót cho con mình

Anh tin chắc rằng điều này sẽ không hề dễ dàng. Anh tin chắc rằng sẽ có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời một trong hai chúng ta muốn rời bỏ. Nhưng anh cũng tin chắc rằng nếu giờ đây anh không ngỏ lời cùng em thì trong suốt quãng đời còn lại của mình, anh sẽ phải hối tiếc bởi vì anh biết rằng, trong trái tim anh chỉ duy nhất có em thôi.

 May ao thun quang cao


Suốt một đêm dài không thể chợp mắt, tôi gắng gượng rời khỏi giường, cố bám víu vào tất cả những đồ vật quanh mình để tới bên cửa sổ. Phía xa xa, bình minh bắt đầu hé rạng những quầng sáng đầu tiên của một ngày. Tôi thở dài ngao ngán, cuối cùng thì cũng đã kết thúc được đêm nay. Sống trên đời đã hai mươi tư năm rồi, vậy mà một đêm đối với tôi chưa bao giờ lại dài như thế.

Cảm thấy hơi lành lạnh, tôi đưa tay khép chặt chiếc chăn mỏng đang khoác hờ trên người. Buổi sáng mùa thu yên tĩnh quá! Uớc gì ngay lúc này có một vài âm thanh vang lên, âm thanh gì cũng được. Nếu thế thì sự chú ý của tôi sẽ bị thu hút và có lẽ tôi sẽ chẳng còn cảm thấy đau đớn như bây giờ.
 Rang su cao cap

Những gì mà tôi đang phải trải qua lúc này thật kinh khủng. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng được lại có những ngày như thế này diễn ra ở trong cuộc đời mình. Tôi ê chề, tôi tuyệt vọng. Tôi đau đớn, đắng cay và trên tất cả, tôi cảm thấy hối hận thật nhiều. Có lẽ bấy nhiêu là chưa đủ để miêu tả lại chính xác thứ cảm giác này, nhưng tôi cũng chẳng biết phải gọi tên nó ra như thế nào nữa. Chỉ biết rằng, đây chắc chắn là một nỗi đau tận cùng. Đau lắm… xót xa lắm…
 

Tôi hối hận vì đã đem tình cảm của mình trao cho một kẻ như anh -  một thằng đàn ông đểu cáng  và vô cùng hèn hạ. Anh đã bỏ rơi tôi vào đúng lúc mà tôi cần đến anh nhất. Anh “qua cầu rút ván”, không dám chịu trách nhiệm về những việc mà mình đã làm. Chắc chắn ở trên thiên đường kia, đứa con tội nghiệp vừa bị tôi tước đi sự sống sẽ chẳng bao giờ thôi oán hận anh. Và lẽ tất nhiên, trong sự oán hận ấy sẽ bao gồm cả tôi nữa.

Ngày xưa, trong con mắt của tôi thì anh là một người đàn ông tốt bụng, nhiệt tình, có chí tiến thủ và biết sống có trách nhiệm với cuộc đời. Tôi đã ngốc nghếch tin rằng tình yêu mà anh dành cho tôi là nhiều và thật. Thế là tôi đem lòng yêu anh, yêu anh bằng cả trái tim non nớt của mình. Tôi ngu muội trao cho anh tất cả những điều quý giá nhất của đời người con gái. Ngày ngày tôi cứ tưởng tượng ra hình ảnh đám cưới trong mơ của mình mà ở đó dĩ nhiên anh là chú rể. Tôi quá ngu ngốc để nhận ra rằng anh chỉ đang lợi dụng mình.
 Giay dan tuong

Tôi vẫn nhớ rõ mồn một mọi chuyện diễn ra trong ngày hôm đó. Tất cả chỉ như vừa mới diễn ra ngày nào. Khi biết rằng đang mang trong mình giọt máu của anh, tôi đã vui sướng biết bao nhiêu. Tôi mừng rỡ chạy ngay đến khoe với anh, tin chắc rằng thế nào anh cũng ôm chặt lấy tôi vào lòng và nói về một đám cưới. Vậy mà thật không thể ngờ, anh tiếp nhận tin vui ấy với một thái độ dửng dưng. Khuôn mặt anh mang vẻ tàn nhẫn và lạnh nhạt mà tôi chưa từng thấy. Anh chỉ nói một câu duy nhất: “đi giải quyết”, và thế là anh bỏ tôi lại một mình.

Sau ngày hôm đó, tôi chẳng còn gặp lại anh lần nào nữa. Mặc cho tôi điện thoại hay tìm đến tận nơi, anh đều không gặp. Anh tránh mặt và bỏ mặc tôi cùng với đứa con còn chưa có đủ hình hài của mình. Anh vẫn an nhiên sống, vẫn đi làm, đi nhậu nhẹt và đàn đúm ăn chơi. Anh chẳng thèm quan tâm rằng ngày ngày tôi đang mòn mỏi.

 

Tôi căm thù anh. Tôi hối hận về những gì mình đã làm. Tôi day dứt, dằn vặt không biết mình nên làm gì tiếp theo. Vì nhiều lý do, tôi biết mình không thể giữ lại đứa con khi không được anh thừa nhận. Nhưng trái tim tôi lại thấy không đành lòng. Tôi thương đứa trẻ đang ở trong bụng mình. Nó chẳng có tội tình gì mà phải bị mất đi sự sống. Vừa cay đắng vì bị anh lợi dụng, lại vừa giằng xé giữa hai điều mang tên “lý trí” và “trái tim”, càng ngày tôi lại càng thêm héo hắt, gầy mòn.
phutungoto

Rồi bố mẹ biết chuyện, và lẽ dĩ nhiên tôi phải bỏ đi đứa con này. Lúc nằm trong bệnh viện, mặc dù đã được tiêm thuốc mê, nhưng tôi vẫn có thể nhận biết rất rõ những gì đang diễn ra quanh mình. Thế nhưng cảm giác đau đớn của thân xác thì thấm vào đâu so với trái tim tôi đang tứa máu. Tôi đau đớn vì anh thì ít, xót xa và ân hận vì con thì nhiều. Mà tôi đâu còn xứng đáng được gọi nó là “con” nữa nhỉ, bởi làm gì có người mẹ nào lại nhẫn tâm giết chết đứa con của mình.

Từ lúc rời viện về tới giờ, hình ảnh đứa bé cứ ám ảnh tâm trí tôi. Tôi không dám chợp mắt, bởi hễ cứ nhắm mắt lại là thằng bé lại hiện lên. Nó cười tươi lắm, lại còn đưa tay vẫy chào tôi nữa chứ. Nước mắt tôi cứ thế ứa ra, không làm cách nào ngăn lại được. Tôi đóng chặt cửa phòng và nấc nghẹn một mình. Tôi hoang mang, tôi ghét bỏ chính mình. Có đôi lần tôi đã toan tự tử, thế nhưng cứ nghĩ đến bố mẹ thì tôi lại không đành lòng.

Tôi ân hận vì ngày xưa đã từng yêu anh mù quáng. Một kẻ không có trái tim như anh làm sao có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc này. Nhưng tôi rất tin vào nhân – quả. Nhất định có một ngày anh sẽ phải trả giá cho những gì mà anh đã gây ra.

Hãy về bên người ấy đi em

Tất cả những lời cầu cạnh đều giấu thuốc độc bên trong.

 May ao thun quang cao


Cái thiếp thứ 3 Thùy Linh đặt bút viết mà nước mắt rơi nhòe dòng chữ. Thùy Linh vò nhàu nó lại bỏ sang một bên. Lại hỏng! Cô không hiểu mình đang làm gì. Liệu có người con gái nào giống như Thùy Linh hay không? Cái khoảnh khắc chào đón hạnh phúc này phải hân hoan lắm chứ. Tại sao, tại sao đôi tay Thùy Linh cứ run lên khi nhìn vào dòng chữ có tên chú rể. Nó không phải là cái tên mà cô mong đợi. Nó là tên một người đàn ông khác. Một người đàn ông tốt và yêu cô nhưng không phải người đàn ông ở trong tim cô lúc này.

Thùy Linh ôm mặt khóc nức nở! Những tấm thiệp ướt nhòe!

Chiều nay! Thùy Linh đi cùng Tùng tới tiệm thử váy. Những lần xem phim, cô thấy cái khoảnh khắc này người ta hạnh phúc ghê lắm. Đúng là với một người con gái, việc khoác lên mình chiếc váy trắng tinh khôi, được người đàn ông mình yêu thương ngắm nhìn thì tất nhiên phải quá nghẹn ngào. Vậy mà trong lòng Thùy Linh lúc này moi thứ sao mà ngổn ngang quá. Cô chỉ thấy một nỗi xót xa trào dâng. Có cảm giác hận chính mình và hận cuộc đời khi đã sắp cô vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này.

- “Không, không được như thế này nữa Linh ơi. Mày không được phép nghĩ về những điều vô nghĩa ấy nữa” – Thùy Linh tự nhủ với chính mình. Cô cố đẩy mọi suy nghĩ tồi tệ ra khỏi đầu để học cách trở thành một cô dâu cho đúng nghĩa.

- “Em thấy mẫu váy này thế nào. Anh thấy nó hợp với vóc dáng của em đấy. Em thử nhé”

Thùy Linh vẫn đánh cặp mắt nhìn về phía quán cà phê đối diện ven đường. Ở nơi đó có một cuộc tình vừa mới nhen nhóm lên đã vội dập tắt. Bao nhiêu kí ức cứ ùa về làm đôi mắt của Thùy Linh ngân ngấn nước.
 Rang su cao cap

- “Thùy Linh, em làm sao thế? Sao lại khóc?”
 
Thùy Linh giật mình khi nghe Tùng gọi. Cô biết mình vừa để những chuyện của quá khứ cuốn đi một cách ích kỉ. Cô đang làm tổn thương người đàn ông mà mình gọi bằng chồng. Anh ấy quá tốt và không đáng phải chịu những gì mà Thùy Linh đang làm.

- “Không, em xin lỗi. Em cảm thấy hơi xúc động chút thôi”

Tùng xoa đầu Thùy Linh, ôm cô vào lòng: “Em sẽ là cô dâu đẹp nhất, nhất định là như thế”

*****

Không gian đêm tĩnh mịch, căn phòng có gió lùa vào mát lạnh. Thùy Linh đứng cạnh cửa sổ, khẽ ôm lấy bờ vai mình cho khỏi lạnh. Lại một đêm nữa cô không tài nào chợp mắt nổi. Những nỗi nhớ cứ chợp chờn, những nuối tiếc không nguôi cứ trào lên trong lòng. Thùy Linh không thể khóc vì dường như cảm giác này đã quá quen thuộc đến nỗi cô không còn có thể bật khóc thành tiếng. Nhưng vì thế mà nỗi đau thêm sâu, thêm dày…

Thành phố về đêm vẫn có những ánh đèn đường. Một vài đôi tình nhân đi về bên nhau trên phố, họ cười khúc khích, họ nắm chặt tay nhau… Thùy Linh cũng ước mình sẽ được như họ. Nhưng thật tồi tệ biết bao khi hình ảnh người đàn ông nắm tay cô trong giấc mơ mà cô muốn lại không phải là Tùng. Cô thấy sợ chính mình. Cô đang hủy hoại một tâm hồn, một trái tim yêu cô tha thiết.

Thùy Linh lấy chiếc khóa nhỏ trong ngăn kéo bàn để mở chiếc tủ nhỏ ở góc phòng. Trong đó có những kỉ niệm mà cô khóa chặt. Thùy Linh ngồi lặng đi ngắm nhìn những bức tranh có hình cô trên đó. Người đàn ông đó đã vẽ cô bằng cả trái tim mình. Có lẽ người ấy đã vẽ cô từ trong tiềm thức chứ không cần một hình mẫu ngồi trước mắt. Những bức tranh này người đó gửi cho cô khi mà cô đã chạy trốn khỏi cảm giác đang lớn dần lên trong tim hai người.
Giay dan tuong

Thùy Linh mang tất cả những bức tranh có vẽ hình mình đi đốt. Cô sẽ thiêu đốt chúng, thiêu đốt kỉ niệm và thiêu đốt cả tình yêu muộn màng đầy đau khổ này nữa. Lửa cháy, tro tàn và tình yêu tan biến…

Đêm hôm ấy, Thùy Linh thiếp vào giấc ngủ nhưng nỗi đau vẫn cứ nhức nhối trong tim.

*****

Thùy Linh một mình tìm đến quán cà phê. Cô ngồi ở đó trầm ngâm và nhấp một ngụm cà phê đắng. Giờ này lẽ ra cô phải đi cùng Tùng mua đôi nhẫn cưới. Nhưng cô không thể đi với một tâm trạng buồn rười rượi, với một đôi mắt lúc nào cũng trực rơi lệ. Thùy Linh cần dứt bỏ mọi chuyện một cách kiên quyết rồi gặp anh, trở về làm vợ anh cho đúng nghĩa. Vì thế mà Thùy Linh nói dối để ngồi đây, nghĩ về những gì đã qua và giũ bỏ chúng.
 
Quán cà phê này là nơi mà Thùy Linh quen Khánh – môt chàng họa sĩ tự do lãng tử. Khánh không hề nghệ sĩ như những người khác, ngược lại, Khánh sống rất thực tế dù trái tim thì lãng mạn. Đôi mắt của Khánh làm Thùy Linh bị hút hồn. Anh thổi vào cuộc sống đơn điệu và bình lặng của cô những đam mê và khao khát mới mẻ. Để rồi, sau gần 1 năm quen nhau, Thùy Linh đau đớn nhận ra mối tình 3 năm với Tùng ngày một mờ nhạt trong lòng cô.

Nhưng giấc mộng yêu đương, những mơ ước về một gia đình của cô không còn bóng hình Tùng trong đó nữa. Cô đến với Tùng như một thói quen và duy trì thói quen đó bao nhiêu năm nay. Hai người từng là bạn học cùng lớp, vì thế, mọi thứ cứ diễn ra thật bình lặng và cả hai tin rằng đấy là tình yêu. Bố mẹ đôi bên vun vén nên Thùy Linh lại càng không bao giờ nghi ngờ tự hỏi: “Mình đã yêu thật hay chưa?”. Cho tới ngày gặp Khánh những cảm giác bị đẩy lên đến tột cùng đã cho Thùy Linh cơ hội nhận rõ “chân tướng” của tình yêu. Nhưng tiếc là mọi chuyện quá muộn màng.

Thùy Linh không có đủ can đảm để chấm dứt với Tùng. Tùng quá tốt. Tùng là một người đàn ông không bao giờ gây tổn thương cho cô. Thùy Linh biết, ngay cả khi cô đến bên Khánh, một lúc nào đó cô sẽ bị thiệt thòi, bị tổn thương. Vì tình yêu luôn như vậy. Khi người ta yêu nhiều, người ta đặt nhiều kì vọng thì sẽ rất dễ thấy mình bị hụt hẫng. Còn mối quan hệ với Tùng, vì đó không phải là tình yêu nên sẽ chẳng bao giờ Thùy Linh thấy bị tổn thương. Hơn nữa, Tùng quá tốt để gây ra điều đó.

Thùy Linh vội vàng đứng dậy ra về khi nhận ra ở góc phòng, Khánh đang vẽ cô. Những nét vẽ đầy tâm trạng. Có lẽ Khánh cũng đau giống như Thùy Linh vậy. Vì anh hiểu vị trí của một kẻ đến sau nên Khánh chỉ đứng ở phía sau cô mà không dám bước ra trước mặt để níu giữ. Khánh tin nếu anh làm thế Thùy Linh sẽ yếu lòng. Nhưng Khánh không làm được. Anh muốn để cho Thùy Linh tự quyết định đi con đường nào. Vì đấy là cuộc đời của Linh…

Thùy Linh bấm vội vàng số máy cho Tùng. Đôi tay cô run run. Cô sợ chỉ lán lại thêm một chút nữa thôi cô sẽ lao tới mà ôm lấy Khánh. Đã quá lâu rồi cô không dám gặp anh, cô cắt đứt mọi liên lạc để quên anh nhanh nhất. Ngày hôm nay gặp lại trong khung cảnh này. Thùy Linh biết là Khánh hiểu được tình cảm của cô. Gương mặt thất thần của Thùy Linh khi ngồi trong quán cà phê đó đã tố cáo cô. Mà cô thì không muốn Khánh biết, cô yêu Khánh rất nhiều.
phutungoto

- “Anh à, anh đang ở đâu? Mình đi chọn nhẫn cưới đi. Giờ em có thời gian rồi”.

Giọng của Thùy Linh run run. Cô muốn ngay lập tức ở bên Tùng lúc này vì anh sẽ đẩy giùm cô hình ảnh của Khánh ra khỏi đầu. Nhưng Tùng nhỏ nhẹ phía bên kia đầu dây:

- “Em quay vào quán và gặp cậu ấy đi. Đừng cố gắng làm trái với điều mong muốn của con tim mình. Sống như thế mệt mỏi lắm”.

- “Không, không anh ơi” – Thùy Linh cứ hét lên trong tuyệt vọng. Cô đau đớn khi nhận ra rằng Tùng biết mọi chuyện. Cô không muốn anh khổ vì cô thế này.

- “Em không tốt. Em thật tồi tệ nhưng em không muốn làm anh tổn thương. Em hứa sẽ quên mọi chuyện, em hứa sẽ mãi ở bên anh. Xin anh đừng như vậy. Em sợ lắm!”

- “Em nhầm rồi. Đây không phải quyết định vì em, mà là vì anh. Vì cuộc đời này ngắn lắm nên anh muốn ở bên người yêu mình. Anh không muốn lấy một người vợ có bóng hình người khác trong tim. Em quay lại quán đi, đừng để cậu ấy chờ lâu”.

Tùng cúp máy! Từng hồi chuông dài vang lên… Thùy Linh bật khóc nức nở. Và rồi cô chạy thật nhanh lại quán cà phê đó. Nơi có một người đàn ông đang vẽ những đường nguệch ngoạc về bức chân dung của cô…


Em và anh chỉ là những phút yếu lòng trong cuộc đời

Nếu không vấp phải trở ngại nào nữa thì có nghĩa là bạn đã ra rìa đường.
Quan ao cong nhan


Khi ánh mắt chạm nhau, em khẽ mỉm cười. Có lẽ, đằng sau nụ cười ấy có một sự gượng gạo mà hai đứa mình giấu kín. Mình đã đi qua nhau, qua những phút yếu lòng như thế.

Cái nắm tay của anh với người con gái đó thật chặt. Em trộm nhìn rồi vội quay đi giấu ánh mắt xáo trộn đầy cảm xúc. Như một phản xạ tự nhiên, em xiết chặt tay người đàn ông của mình. Anh ấy hẳn là hơi ngạc nhiên đôi chút nhưng rồi vẫn như mọi lần, anh ấy khẽ ôm lấy bờ vai em như một lời nhắn nhủ: “Có anh bên em đây mà”.

Em biết anh hạnh phúc bên người con gái ấy và em cũng vậy. Em cũng không có gì phải phàn nàn với người đàn ông đứng sau em, lo cho em mọi thứ từ miếng ăn giấc ngủ. Nhưng em cũng biết, ở một góc khuất nào đó trong trái tim em…anh ở đó.

Mình gặp nhau khi cả anh và em đều đã có cho mình một người tri kỉ. Nhưng chẳng hiểu cái sức mạnh nào khiến em dường như bị mê hoặc sau ánh nhìn của anh. Em biết, với anh, sự tồn tại của em không hề hư vô. Đâu đó trong anh, em như một ngọn lửa âm ỉ mà cả anh và em đều không dám thổi bùng nó lên.
 
 Sửa máy lạnh

Mình không giống như những kẻ cuồng si lao vào nhau mà bất chấp tất cả. Em và anh quằn quại giữa nhớ nhung, da diết và tội lỗi. Không ai trong hai đứa mình dám bước qua danh giới của cái gọi là phản bội. Và vì thế mình đành lòng với những cơn sóng tình cứ trào dâng lên trong lòng rồi tự nhủ “Đó chỉ là những phút yếu lòng”.

Anh từng hát bài hát mà em hiểu là nó dành cho cuộc tình không thể gọi tên giữa chúng mình: “Anh ước gì mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc và anh chưa thuộc về ai”. Trong cuộc đời, có những cuộc gặp gỡ khiến ta vỡ òa trong hạnh phúc nhưng cũng có những lần tương ngộ thật xót xa. Giá mà anh và em chỉ là những cơn gió thoảng qua trong đời nhau, giá mà đâu đó trong trái tim không nhói đau khi nhớ về hình bóng nhau thì mọi chuyện sẽ thật dễ dàng.

Không một lời hứa hẹn, không một lời thề thốt càng không có những toan tính nào để tới cùng nhau, em và anh im lặng. Em không biết chuyện chúng mình có thể gọi là cuộc tình hay không khi mà chúng mình không bao giờ đi quá giới hạn của những người bạn. Nhưng em biết nó rất Tình, một thứ Tình chỉ thẳm sâu trong tâm hồn mới biết. Một thứ Tình không thốt ra khỏi đầu môi mà phải dùng tim để cảm nhận.
 
phutungoto

Lần đầu tiên khi em và anh dám đi với nhau một mình, khi anh dám cầm tay em và nhìn sâu vào đôi mắt em để thừa nhận một điều “Anh yêu em” cũng là lần mình hứa với nhau về một sự bình yên trở lại trong tâm hồn. Hãy để những con sóng lòng về với khơi xa trả lại sự bình yên cho bờ cát dài phẳng lặng. Em và anh quay về với vòng tay và người tri kỉ của mình. Một câu chúc phúc, một lời tự nhủ “Quên đi những phút yếu lòng như thế”.

Mình đã đi theo đúng quy luật của cuộc đời, tuân theo thứ tự mà cuộc đời sắp xếp. Em và anh không thể nào làm tổn thương người khác vì một niềm hạnh phúc mong manh của chính mình. Nếu chúng mình đi quá giới hạn, có lẽ em sẽ coi thường tình yêu này, coi thường anh, coi thường em vì chúng ta chỉ là những kẻ nhân danh tình yêu làm những điều ích kỉ. Cứ lẳng lặng đi qua đời nhau như thế, em sẽ thấy mình hạnh phúc vô bờ.
 Giay dan tuong

Chiều qua mình gặp nhau trong đám đông của buổi tiệc. Ai cũng nắm chặt tay của một người, người đã níu chân mình không đi sai đường. Em nghẹn ngào. Sự nghẹn ngào không phải tiếc nuối hay hờn ghen, nghẹn ngào vì mình đã để trái tim đập đúng những nhịp mà nó cần phải thế. Cái mà chúng mình có chỉ là những phút yếu lòng, mà ở đời, ai chẳng có phút yếu lòng như thế.



Em vẫn chỉ là một cô gái ngốc nghếch, dại khờ mà thôi

Mãnh lực của sắc đẹp không tự nơi đàn bà, mà ở nơi sự yếu đuối của những đàn ông nhìn ngắm họ.
Quan ao cong nhan


Đã bao lần em đặt ra câu hỏi rằng tại sao người mà em hết mực yêu thương lại cứ mãi khiến mình đau lòng đến vậy. Nhưng rồi chẳng bao giờ em tìm được một câu trả lời trọn vẹn, sau khi tự hỏi em lại phải tự mình đưa ra lý lẽ để biện hộ cho những hành động nhẫn tâm ấy của anh. Người khác có thể nghĩ rằng em dại dột, anh có thể nghĩ rằng em ngốc nghếch, sao cũng được, miễn là người mà anh yêu vẫn chỉ là em.


Đây chẳng phải lần đầu tiên người ta nói với em rằng anh không chung thủy. Em đã rất giận và định làm cho mọi chuyện rối tung lên, nhưng rồi cuối cùng thì em lại không có đủ dũng khí. Chắc tại bởi quá yêu anh nên em mới tự khiến cho bản thân mình trở nên nhu nhược đến vậy. Em đã đọc được ở đâu đó rằng đàn ông vẫn thường “yêu năm mươi, chọn mười và lấy một”. Chẳng hiểu vì lý do gì mà em lại rất tin vào điều này. Dẫu biết rằng mình ngốc dại, nhưng làm sao được, bởi vì muôn đời tình yêu vẫn luôn có những lý lẽ cho riêng mình.

Người ta bảo rằng anh đã hết yêu em, người ta nói rằng em cũng giống như bao nhiêu người con gái khác, chỉ là một món đồ hàng để anh chơi xong rồi vứt lại mà thôi. Trong khoảng thời gian vừa qua anh đã yêu chơi yêu bời bao nhiêu cô gái rồi em cũng không rõ, bởi một vài người thì em biết, nhưng cũng có những người em không hề biết đến dù chỉ là cái tên. Phải trách ai bây giờ, trách anh quá đa tình hay trách em vì đã yêu ngu dại?!
 
 Sửa máy lạnh
Em từng vô cùng đau khổ vì cái suy nghĩ: anh đã hết yêu, nhưng rồi khi ngồi tĩnh tâm thì em lại tìm được cho mình rất nhiều lỹ lẽ để chứng minh rằng em chính là người mà anh quyết định gắn bó cả cuộc đời. Em không nghe, không thấy, em không biết và không tin nếu như những lời tàn nhẫn ấy chẳng phải là do anh trực tiếp nói. Anh có thể thích hàng trăm cô gái, có thể tán tỉnh, gió trăng với cả chục người, nhưng em tin rằng cuối cùng người mà anh thực sự yêu thương chỉ có một mà thôi.

Em vùng vẫy trong mớ cảm xúc hỗn loạn của yêu ghét giận hờn. Em giận anh nhiều nhưng cũng rất ghét bản thân mình bởi đã yêu anh mù quáng. Liệu em có sai không khi cứ cố gắng lấy điều gọi là “tình yêu” ra để che chắn cho cái ngốc nghếch, mụ mị của mình. Giá mà em được ban cho một điều ước, khi ấy nhất định em sẽ xin ông trời làm cho trái tim anh hết đa tình để anh mãi mãi chỉ là của riêng em.
 
phutungoto

Sau tất cả em vẫn quyết định chờ đợi, bởi tình yêu mà em dành cho anh quá lớn và bởi vì em luôn tin chắc rằng nhất định sẽ có ngày chú ngựa hoang là anh sẽ mỏi gối chồn chân mà quay trở về. Có thể lúc này anh vẫn mải mê chạy nhảy, có thể lúc này chú ngựa hoang kia vẫn còn vui thích với việc khám phá sông, nước, cỏ, hoa… nhưng rồi đến một lúc nào đó anh sẽ chán nản và thèm muốn hơi ấm thật sự của một mái ấm gia đình. Em tin rằng nhất định mình sẽ chờ được tới ngày đó, nhất định rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với em.
 Giay dan tuong

Anh biết không, mặc dù trái tim em rất đau nhưng tình yêu của em thì vẫn luôn rực cháy. Em chưa thấy tình yêu này nhạt nhòa, em còn chưa nhìn ra kết thúc, vì vậy nên em sẽ vẫn mãi yêu thương giống như lúc ban đầu. Anh hãy cứ đi kiếm tìm và chinh phục những miền đất mới, anh hãy cứ tán tỉnh tất cả những người con gái mà anh thấy có cảm tình. Nhưng em vẫn luôn chắc chắn một điều rằng ở những nơi ấy sẽ chẳng bao giờ anh nhận được một yêu thương nào đặc biệt khác ngoài em đâu!