Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Nếu có lỡ gặp nhau...một hai câu quan tâm rồi đi thôi đừng để trái tim ngậm ngùi!

Khi ai đó không còn bên bạn, bạn vẫn dõi theo, vẫn quan tâm đến người đó, bạn hiểu rằng mình đã thực sự yêu .
 Khi ai đó quyết định rời xa bạn, bạn cảm thấy mọi ý nghĩa cũng ra đi, bạn hiểu rằng đó là người quan trọng của cuộc đời bạn .
 Khi ai đó bạn muốn quên đi, nhưng càng quên thì bạn càng nhớ, bạn hiểu rằng người đó đã chiếm phần lớn trái tim bạn .


Khi mà mọi sự xa cách đếm được vẫn chỉ là vấn đề về thời gian và địa lý, chỉ sự cách xa lúc đo bằng kỷ niệm mới là khoảng không vĩnh viễn khó lấp đầy… thì chia tay, dù đau, nhưng chưa bao giờ là điều buồn nhất.

Vì có những mất mát – với nó - nỗi buồn vẫn là hai từ chưa đủ để gọi tên những xáo trộn, đổ vỡ và quỵ ngã trong lòng…

Chia tay xong có vạ vật, tức giận bao nhiêu, có muốn cào xé, đập phá, khóc lóc bao nhiêu, có nhớ thương đến rách lòng bao nhiêu, thì chí ít, được biết người ta vẫn đang cùng mình hít thở một bầu không khí, đang nói cười ở một nơi nào đó… Uất hận, giằng xé bao nhiêu còn có thể đến tận nơi mà gào thét. Ghét nhau lắm, vẫn có thể xem như chưa một lần quen biết.

Yêu có xa đến đâu, thì chí ít, vẫn có thể gặp nhau, vẫn có thể chờ đợi. Chỉ là thời gian có hơi lâu, không gian có hơi lớn…

Chỉ khi người đó biến mất như gió xua mây, nỗi nhớ ở đây nhưng người không còn nữa, không thở, không cười, không khóc… Khi đó, có gào thét bao nhiêu, cũng chẳng được nỗi gì…


Mọi lời xin lỗi lúc ấy sẽ là vô nghĩa vì chẳng còn người tồn tại mà thứ tha. Mọi trách móc, phiền lòng chỉ biết tự mình chôn chặt tận tim vì người kia không nghe thấy nữa.

Mọi luyến tiếc sẽ trở nên day dứt. Mọi lỗi lầm sẽ bỗng dưng quên hết. Vì muộn rồi, tất cả đều không còn kịp, dù chỉ để nói “tạm biệt” vào tai nhau…

Mọi yêu thương lúc đấy sẽ chỉ của mỗi mình, không còn người sẻ chia. Có nhớ đến ngập tim, có buồn đến ngộp thở… Có muốn gửi đi một tin nhắn dù là hạ thấp đi tự trọng… Có muốn một cuộc gọi để được nghe lại chính giọng nói ngày xưa đã nhẫn tâm bỏ mình đi… Cũng là không thể nữa!

Không phải vì người ta không muốn đáp. Không phải vì người ta cố tình nhẫn tâm, đối xử với mình bạc bẽo. Mà người đó, đang lạnh lẽo ở một chốn khác… chẳng còn biết buồn, vui, ai, oán ra sao…

Nên nếu còn có thể sống tốt với nhau, còn có thể dốc hết những xúc cảm dẫu bồng bột, nông nổi… Còn có thể thứ tha, còn có thể cảm ơn và xin lỗi… Còn có thể yêu, còn có thể thương, dù chỉ là một phút…

Thì hãy làm đi!


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

"Thật dễ nuối tiếc về một điều gì đó đã mất đi...

...nhưng sẽ rất khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có..."

There are many things in life that will catch your eyes, but only a few will catch your heart… pursue those.


Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.


Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã.






Lắng nghe để cảm nhận 

-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Đường không ai đi Đường đầy cỏ dại Người không quay lại Người thành người dưng...

Tình yêu là một sợi dây mà 2 người đều phải giữ, đừng nên buông lỏng quá hay đừng nên kéo căng quá vì một người kéo cũng không đủ và 1 người buông mạnh quá sẽ làm người kia đau.


Có những con đường em tưởng chừng sẽ trở thành lối mòn, nhưng sự thật nghiệt ngã quá anh à! Con đường ấy em sẽ chỉ dám một lần đi qua. Tình yêu giống như phép nhiệm màu, còn yêu thương thì mong manh, dễ vỡ quá.

Khi em đau đớn, vấp ngã như không thể gượng dậy nổi thì anh đi từ phía sau đến nắm chặt tay em, tiếp thêm cho em sức mạnh. Anh đã chẳng từng nói “Những vấp ngã trong tình yêu không có nghĩa là em thất bại. Em chỉ thật sự thất bại nếu không chịu đứng dậy và đi tiếp. Vết thương nào rồi cũng sẽ chai sạn và thôi không còn đau nữa, anh nguyện bên em cùng em chữa lành vết thương…”, lời nói ấy nay đâu còn!

Hai năm yêu nhau chưa đủ bền chặt để níu chân anh lại, tiếng nhạc radio cất lên như nhắc nhở em rằng “người ta đi rồi, hãy mạnh mẽ lên. Vấp ngã không có nghĩa là thất bại. Em sẽ đứng lên và đi tiếp”.

Hai năm yêu nhau không đủ bền chặt để anh luyến tiếc. Anh mạnh mẽ khiến em run sợ, nói yêu là yêu, nói chia tay là chia tay, dễ dàng như vậy sao? Giờ thì em không trách bản thân mình, lại càng không có lý do gì để trách anh. Khi yêu có ai hứa hẹn thề nguyền sống chết đâu anh, chỉ là đến một ngày tình yêu không còn đủ mặn nồng người ta chọn cách kết hôn hay đơn giản là chia tay giải thoát cho cả hai. Anh và em, cả hai đều phải suy nghĩ lại.

Em đã từng coi anh là “bùa hộ mệnh” của mình, đã từng chỉ nghĩ đến anh khi gặp khó khăn, đã từng, đã từng rất nhiều lần nghĩa rằng sẽ chẳng thể làm gì nếu không có anh bên cạnh. Nhưng rồi, em hiểu mình cần phải hiểu nhau nhiều hơn nếu thật lòng yêu nhau… em và anh chọn cách tạm xa nhau một thời gian để cả hai hiểu nhau hơn, nếu là của nhau thì nhất định sẽ quay lại.

Nhưng đã 5 tháng rồi không một dòng tin nhắn từ anh, không một lời hỏi thăm, không một hồi âm… em buồn bã, em khóc, em gào thét trong đêm vì những ấm ức trong lòng… rồi em nhận ra như thế là hết, là câu trả lời rõ ràng nhất từ anh. Em đã từng ước và vẫn đang ước rằng mình có thể yêu anh ít đi, có thể học cách quên đi một người, và em biết vết thương nào rồi cũng sẽ có ngày chai sạn nhưng nếu một lần nữa vô tình chạm lại vết chai sạn ấy nó đau và nhức nhối vô cùng.

Anh đến bên em chữa lành vết thương ấy, nay anh ra đi để lại cho em trăm ngàn vết thương lớn hơn, nhức nhối nhiều hơn. Người ta nói “cần phải lắng nghe nhau nhiều hơn nếu thật lòng yêu nhau, cần phải tin nhau nhiều hơn nếu thật lòng yêu nhau…” Nhưng cả hai ta chưa từng lắng nghe nhau, và dường như anh và em đã mất hết niềm tin vào nhau. Giận hờn và ghen tuông đã kéo em và anh xa dần. Vậy nên kết thúc cuộc tình này đi anh, kết thúc rồi anh hãy nói lời chia tay, đừng im lặng mãi thế. Con đường vào trái tim anh, em chỉ dám đi qua một lần thôi anh!


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa

Trên đời này cơ bản không có lỗi lầm nào chỉ xuất phát từ một phía. Bạn có khi phải tự ngẫm lại bản thân mình một chút, cái lỗi lớn nhất của bản thân bạn là tạo "cơ hội" cho người khác có lỗi với mình.
Thế nên cổ nhân thường có câu" Tiên trách kỷ hậu trách nhân" là vậy.


Hắn và nó học chung từ hồi tiểu học tới đầu cấp 2. Sau đó nó chuyển trường. Đôi lúc vẫn thường gặp nhau nhưng cả hai cũng chỉ chào hỏi vài câu xã giao. Rồi dần dần chúng thưa thớt những cuộc gặp mặt. Thế nên giả dụ có chạm mặt nhau cũng chẳng biết nói gì. Bởi đơn giản trước kia suốt ngày chí chóe rồi gây lộn với nhau thôi, đâu có chủ đề nói chuyện nghiêm túc nào? Nó ngượng ngùng, đôi khi muốn bắt chuyện trước nhưng lại chẳng biết phải mở lời ra sao. Vậy nên nó đành im lặng, xem như chưa nhìn thấy hắn! Mặc dù mỗi lần như thế nó thấy khó chịu vô cùng.

Lại quay về thuở thơ ấu, khi còn là những đứa trẻ vô cùng ngây ngô. Cả hai đều vô cùng thích vẽ, suốt ngày ganh nhau xem đứa nào vẽ đẹp hơn. Năm lớp 5, thầy dạy Mĩ thuật chọn nó đi thi vẽ cấp Thành phố, hắn rầu lắm, mặt mũi đau khổ vô cùng! Còn nó thì sung sướng, dương dương tự đắc vì cảm thấy dường như mình đã vượt qua hắn. Có thể xem lần này nó thắng, mặc dù nó biết hắn giỏi hơn mình nhiều.

Nhớ hồi đó, hai đứa đều có chiều cao vượt trội nhất lớp. Nó và hắn hầu như mỗi ngày đều chạy ra cái cột đo chiều cao có đánh dấu những vạch số. Lớp 6, nó cao trên mét rưỡi, hắn hơn nó cả 10 phân. Hắn đưa tay đo từ đầu nó đến tai hắn rồi cười khoái chí. Nó hậm hực về nhà chăm chỉ uống sữa, hy vọng một ngày nào đó mình sẽ cao hơn.

Kể đến thế có lẽ mọi người sẽ nghĩ hai đứa thân nhau lắm? Không hề! Hắn rảnh rỗi là lại kiếm cớ trêu nó. Từ việc cắt trộm mấy lọn tóc dài trên đầu nói cho đến việc lấy bút xóa tô vẽ những thứ kỳ quặc trên chiếc ghế nó mua để ngồi chào cờ...Lần nào cũng vậy, nó uất, muốn khóc mà không khóc được. Nó không muốn hắn nghĩ mình yếu đuối, khóc vì những trò ngớ ngẩn của một thằng nhóc ngẩn ngơ.

Rồi không biết thế nào, có 1 lần hai đứa cãi vã, nó đánh hắn. Buồn cười ở chỗ không hiểu nó dùng vũ khí gì và ghê ghớm ra sao mà khiến hắn chảy máu đầu. Nó sợ quá, khóc ăn vạ. Cô giáo dạy tiếng anh bất lực trước hai đứa quỷ sứ. Cả lớp được một phen nháo nhào khi thấy tay hắn ôm đầu, chảy đầy máu....

Nó muốn xin lỗi, nhưng lại không dám. Nó sợ hắn điên tiết lên sẽ lại ngoác miệng ra mắng chửi nó. Vậy là nó đành lặng im.

Nhưng trẻ con mà, chẳng giận nhau được lâu. Một thời gian sau chúng lại bắt đầu những cuộc gây lộn bất phân thắng bại không rõ nguyên nhân. Tuy là bực mình những nó cũng vui lắm. Chỉ sợ rằng sẽ không bao giờ nói chuyện với nhau, chứ còn cãi nhau được, chứng tỏ là hết giận nhau từ lâu rồi!

Hôm nó sinh nhật tròn 13 tuổi, hắn hỏi nó: "Hôm nay sinh nhật mày à?". Nó sung sướng vì lần đầu tiên có một tên con trai nhớ tới sinh nhật mình, nó toe toét cười gật đầu lia lịa. Cứ ngỡ rằng hắn sẽ tặng cho nó một món quà bất ngờ hay mời nó đi ăn cái gì đó. Ai ngờ hắn chỉ hỏi rồi quay đi, không thèm đả động gì tới chuyện đó nữa. Cả buổi học nó ấm ức, dỗi ra mặt với hắn. Còn hắn thì vẫn hồn nhiên nô đùa bên những tên con trai cùng lớp. Khi về nhà, nó thấy trong cặp mình có một mẩu giấy nhỏ được trang trí hoa văn từ những nét bút bi. Trong đó có hai dòng chữ, mà nhìn qua là nó biết đó là chữ của hắn rồi: Happy birthday! I love You chiu chiu! Nó sững người lại một lúc rồi bật cười thành tiếng. Hắn cũng dễ thương đấy chứ! Dễ thương vì đã biết chọn đúng người để yêu quý. Trong gần 20 đứa con gái trong lớp, chỉ có nó là được hắn quan tâm, chăm sóc một cách "đặc biệt" vô cùng. Thực ra thì nó cũng quý hắn mà! Chỉ là kiêu nên không chịu nói ra thôi J Đó là kỉ niệm đầu tiên về một tên con trai mà nó nhớ lâu nhất. Cho tới tận bây giờ.

Cuối năm lớp 6, lũ con trai trong lớp tổ chức liên hoan. Mỗi tên đóng tiền cho một bạn nữ trong lớp. Hắn đóng tiền cho nó, còn xin phép bố mẹ cho nó tham gia hẳn hoi! Xem chừng nó cảm động lắm!

Cả lớp bận rộn với việc làm cơm, bếp núc. Nó và hắn cũng lăng xăng chạy khắp nơi làm cùng. Trong một lúc không hiểu vô tình hay cố ý, bàn tay hắn chạm vào tay nó. Nó giật mình rụt tay lại, mặt đỏ ửng lên rồi đấm bồm bộp vào lưng hắn. Còn hắn vẫn cười nhe nhởn. Tim nó đập mạnh, không hiểu sao lúc chạm tay hắn nó lại có cảm giác như bị điện giật vậy. Đó cũng là lần đầu tiên, nó chạm tay vào một người khác giới.

Khi nó chuyển trường, nó khóc nhiều lắm! Nó nhớ tụi quỷ sứ lớp nó, nhớ cả cái tên hay làm nó ức phát khóc nữa. Nó thực sự không muốn phải rời xa mọi người một chút nào. Nó vào nhà bà chị rồi ngủ luôn ở đó. Sáng hôm sau về nhà, bố mẹ nó bảo có một tụi con trai tới gọi tên nó om sòm vang cả phố, tên cao kều to mồm nhất. Nó mỉm cười. Vì không cần nói tên, nó cũng biết tên đó là ai rồi.

Thỉnh thoảng chúng vẫn gặp nhau trên đường. Hắn đạp xe cùng một đám con trai mà nó không quen. Nó ì ạch đi phía sau, lặng lẽ nhìn hắn. Cứ như thế, chúng chẳng còn cơ hội được cãi vã cùng nhau, hi hữu gặp mặt lại chẳng biết bắt đầu từ chuyện gì. Trước kia mày- tao loạn xị ngậu, giờ lớn rồi, chẳng còn bé nữa, nói chuyện với nhau cũng không biết phải xưng hô thế nào. Vậy là vô tình hai đứa hình thành nên một khoảng cách, vừa gần vừa xa. Vô hình chung chúng dường như chỉ còn là hai người xa lạ.

Cuối năm cáp 2, nó nghe tin hắn có người yêu. Là con bé bên cạnh lớp nó, đanh đá vô cùng. Nó thắc mắc, chẳng hiểu sao hắn lại để ý tới con bé chua ngoa ấy. Nó buồn suốt một tháng, cứ đăm chiêu nghĩ ngợi. Mà cũng chẳng hiểu buồn vì gì, nghĩ vì gì nữa, giống như Xuân Diệu viết "Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn" ấy!

Vài tuần sau nghe tin hắn và con bé đó chia tay, lý do vì hai đứa đi uống trà sữa nhưng hắn lại quên mang theo tiền. Nó vui vẻ, cười nói suốt cả ngày. Bởi vì nó biết, hắn còn trẻ con lắm, đâu có biết yêu đương là gì? Và nó cũng biết rằng vui vẻ như vậy là không tốt, khi đã hạnh phúc trên nỗi đau của kẻ khác. Nhưng đời là vậy, mình không giẫm đạp lên họ thì họ sẽ lại giẫm đạp lên mình. Thà bị gọi là thực dụng còn hơn bị chịu tổn thương.

Vui vẻ chẳng bao lâu nó lại lao đầu vào kỳ thi vượt cấp. Rồi trong suốt 3 năm cấp 3, vì học khác trường nên chúng chẳng liên lạc, chẳng gặp gỡ, tất nhiên cũng chẳng hề nói chuyện với nhau. Tình bạn thời thơ ấu của nó vô tình bị chìm vào lãng quên, trôi đi không còn một chút dấu vết.

Thời gian thấm thoát trôi đi. Vậy mà từ lúc nó và hắn không còn học chung lớp đã được 8 năm rồi. Nó và hắn giờ đều đang là những sinh viên đại học năm 2. Có vài lần nó thấy hắn ở bến xe bên kia đường, cả hai đứng đối diện nhau, cách nhau một giải phân cách Nó không biểu lộ niềm vui của mình trên đôi môi mà chỉ biểu lộ từ ánh mắt. Còn hắn, có lẽ không thể nhìn thấy nó đâu, và dĩ nhiên cũng không thể thấy được những gì qua đôi mắt buồn của nó.

Rồi nó cũng yêu, cũng trải qua 2 mối tình sâu đậm, nhưng rồi cũng lại chia tay, chia tay rồi thì chẳng có cơ hội gặp lại. Còn hắn và nó vẫn có thẻ chạm mặt nhau 1 năm vài ba lần. Nhưng mỗi lần như thế, không hiểu sao cả hai không ai nói lời nào với nhau. Mỗi người làm một việc, hầu hết đều dành thời gian vào chiếc điện thoại của mình. Nó tò mò, không hiểu hắn có cảm giác như nó không? Cảm giác muốn nói chuyện lắm nhưng không biết phải nói thế nào ấy! Bứt rứt và khó tả lắm! Lý tính thì là vô hình mà L

Và nó mò mẫm tìm được FB của hắn. Thì ra hắn đang là hot boy khá có tiếng, chụp hình cho nhiều tờ báo teen (vậy mà trước giờ nó lại không hề hay?), lượt theo dõi lên tới vài chục nghìn người. Nó xem profile và giật mình thi biết hắn đang theo học ngành diễn viên, nó chưa từng nghĩ rằng hắn sẽ rẽ sang con đường nghệ thuật thứ 7 đó.

Nó thở dài rồi out FB hắn ra. Nó chẳng nhấn vào lời mời kết bạn, cũng chẳng thèm theo dõi. Nó không muốn mình bị mang tiếng là "Ăn theo". Nó tự ái, trong đầu ẩn hiện câu hỏi "Liệu có phải hắn nổi rồi nên chảnh, quên luôn mình không?". Nó thẫn thờ, trách mình sao mà đa cảm quá vậy...

Không hiểu trời xui quỷ khiến thế nào mà hôm nay, khi nó đang chen chúc đứng trên chiếc xe bus chật chẹp thì hắn bước lên. Rõ ràng là hắn nhìn thấy nó, vậy mà mặt hắn lạnh tanh, còn nó thì ngơ ngác. Hai đứa đứng ngay cạnh nhau, vậy mà một câu chào hỏi xã giao cũng không hề có. Nó cứ đứng vậy, bỏ qua mấy chiếc ghế trống mà lẽ ra nó có thể được ngồi. Vì nó muốn đứng cạnh hắn, chỉ là đứng cạnh thôi, để nó an tâm rằng chúng chưa từng xa nhau. Vậy mà khi người đang ngồi phía sau hắn rời khỏi ghế để xuống bến tiếp theo hắn ngồi luôn mà không suy nghĩ. Nó tròn mắt, thật không tin nổi, dù gì nó cũng là con gái, hắn không thể nhường chỗ cho nó sao? Dẫu biết rằng ngay bến sau thôi là nó sẽ xuống? Thực sự là lúc đó, nó ghét hắn kinh khủng.

Ngày hôm sau nó với bạn bước lên xe bus thì lại nhìn thấy hắn. Hắn ngồi ghế cuối nhìn nó chằm chằm, cái nhìn vô cùng lạ lẫm. Nó hơi hoảng, liền quay đi líu lo chuyện trò với cô bạn đi cùng nó. Đôi lúc vẫn giả vờ nhìn xung quanh rồi liếc qua chỗ hắn. Hắn đang nhắm mắt ngủ ngon lành, trong phút giây đó, nó chợt thấy hắn đáng yêu, khác hẳn cảm giác khó chịu của ngày hôm qua.

Người ta bảo quá tam ba bận, sáng hôm nay, nó ngồi trên chiếc xe bus vắng bóng người, mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa kính. Bỗng nó chợt thấy phía sau lưng của ai quen quen, đang ngồi cùng 2 tên cool boy mà vàn lần nó thấy trên mạng. Hình như là hắn! Nó ngoái cổ lại nhìn rồi giật mình. Quả thực là hắn! Trà đá, xoài dầm, phở cuốn, thuốc lá. Hắn hút thuốc. Nó nhăn mũi, nó ghét con trai hút thuốc vô cùng. Bánh xe bus như chạy nhanh hơn, hình ảnh hắn khuất dần trong mắt nó...

Ba ngày liên tiếp nó gặp hắn, nhưng rồi cũng chẳng hề biểu lộ chút cảm xúc nào trên gương mặt. Nó biết thời gian không phải rào cản ngăn cách tình bạn của hai đứa nó. Đơn giản chúng đã trưởng thành. Còn bé m55 ngày nào giờ đã cao thêm 7 phân, thằng bé hay bon chen đo chiều cao cùng nó giờ cao hơn m8 rồi. Chúng không còn là những đứa trẻ hồn nhiên, vô tư đánh cãi nhau trong lớp nữa. Cũng không còn là con bé sung sướng vì lần đầu tiên được 1 tên con trai chúc mừng sinh nhật, không còn là thằng bé cặm cụi trang trí 1 mẩu giấy trắng rồi lén nhét vào cặp con bé cùng lớp ngày nào. Con bé đó giờ đây không như trước kia, khóc cả ngày vì phải chuyển trường, thằng bé đó cũng thay đổi, không còn hét ầm tên con bé trước cửa nhà nó...

Có thể khi lớn rồi, việc chú trọng tới sự nghiệp và tương lai khiến người ta vô tình bỏ quên tuổi thơ của mình ở phía sau, lãng quên đi những kỉ niệm ngây thơ thời mực tím. Biết đâu vào một ngày nào đó, khi già đi rồi, chúng ta không còn phấn đấu vì tương lai nữa, lại muốn tìm lại những kí ức của 50,60 năm trước rồi tự cười một mình thì sao? Nụ cười đó có thể là vui, là buồn, là bồi hồi xao xuyến nhưng cũng có thể là những sự tiếc nuối không nói lên lời...

Có những cảm xúc vu vơ thoáng qua.

Vì quá cô đơn mà ta ngộ nhận đó là tình yêu tha thiết.

Có những tình yêu thiết tha.

Vì quá quen thuộc mà ta lại lầm tưởng rằng đó là cảm xúc thoáng qua.


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )


Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Em đến bên anh cũng chỉ vì quá cô đơn

Em ko muốn quên đi những ngày tháng vui vẻ ở bên anh nhưng em muốn quên đi nỗi đau khi em mất anh. Đã từng có một mối tình rất chân thành ở ngay trước mắt anh, anh không hề coi trọng nó, đến khi mất đi anh mới cảm thấy hối hận. Điều đau khổ nhất trên thế gian này cũng không bằng nó. Nếu như Thượng Đế có thể cho anh một cơ hội nữa, anh sẽ nói với người con gáiấy ba chữ: anh yêu em. Nếu những bắt buộc phải để mối tình ấy có thêm kỳ hạn, anh hy vọng là……..một vạn năm.

Em đến bên anh cũng chỉ vì quá cô đơn...
Chỉ là mệt quá nên em mượn bờ vai anh



Chuyện tình yêu vốn dĩ như một vòng tròn, khó có thể biết được đâu là điểm đầu, điểm cuối. Có đôi lúc tưởng chừng như chia tay là kết thúc, là biết được điểm cuối của tình yêu. Nhưng chia tay mối tình này, sớm hay muộn ta sẽ lại bắt đầu mối tình khác, thế đâu thể nói đó là điểm cuối của tình yêu.

Tình yêu trên đời cũng lắm trớ trêu, con người cứ vội đuổi theo nhau, người này yêu người kia, rồi lại vô tâm bỏ mặc người phía sau đứng chờ để đến với người đang đi phía trước. Rồi trong trò chơi tình yêu ấy sẽ có người vui, sẽ có người khổ đau.


Em biết anh yêu em, nhưng em lại chẳng thể đáp trả tình yêu ấy, bởi bên em còn người mà em yêu. Trong hai chúng ta chẳng ai là người hạnh phúc, cả hai đều là kẻ thua cuộc. Anh cứ mải miết đuổi theo em, còn em lại bất chấp tất cả để đuổi theo anh ấy. Em biết cuộc sống luôn có cho và có nhận, suốt 2 năm trời em chẳng thể cho anh một chút tia hi vọng về tình yêu, và đổi lại em cũng chưa bao giờ nhận được một chút tình yêu nào từ anh ấy.

Những lúc em vui, anh đến bên em nhưng chưa bao giờ em nghĩ đến sự tồn tại của anh, vì khi đó ánh mắt em, trái tim em đã gửi trọn vào người đứng phía trước. Em biết em dại khờ, em ngốc nghếch, mỗi khi anh ấy cần là em đến. Em thừa nhận chính bản thân mình cũng biết suốt hai năm qua em đang yêu đơn phương một người, nhưng em lại không thể bắt mình ngừng yêu. Em không thể dùng lí trí để điều khiển con tim.

Còn anh, sao anh cứ cố chấp đuổi theo một người con gái vô tâm như em, anh cố chấp để được gì ngoài những lần em tức giận tìm đến anh trút giận, ngoài những lần em đau đớn đến tột cùng mà chẳng thể nói với ai ngoài anh. Ngày anh ấy chính thức ra mắt người yêu, khi hai bàn tay họ nắm chặt lấy tay nhau, cũng là lúc đôi bàn tay em lạnh giá tự đan vào mình, tự siết chặt đến bầm tím. Khi ấy, em đến bên anh cũng chỉ vì quá cô đơn, chỉ là mệt quá nên em mượn bờ vai anh.

Em biết mình đã thua, em biết mình đã đau. Nhưng không vì thế mà em làm anh tổn thương thêm nữa. Đâu thể vì muốn lấp đi khoảng trống mà lấy người mình không yêu ra để làm cái bóng. Anh nói anh chấp nhận là cái bóng của anh ấy cả đời, chỉ cần em nhận lời làm người yêu anh. Nhưng dù sao cái bóng mãi chỉ là cái bóng, thứ em cần là một người em yêu. Và anh, đừng để mình làm cái bóng của ai khác, hãy là chính mình và yêu một ai khác tốt hơn em, yêu một người thật lòng yêu anh.

Tình yêu không thể miễn cưỡng, hãy cứ đuổi theo nhau nếu ta cảm thấy đủ sức và còn muốn đuổi. Đến một ngày nào đó mỏi chân ta sẽ dừng. Từ nay em sẽ thôi không chạy về phía anh ấy, cũng không thụt lùi về phía anh. Em sẽ là em, mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Rồi sẽ có ngày em yêu được ai đó không phải là anh, hay là anh ấy. Ngày hôm nay chỉ là mệt mỏi quá nên em mượn bờ vai anh!

-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Trò Đùa Của Tình Yêu

 Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận chỉ để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.



Tôi quen Liên trong một hoàn cảnh bất ngờ khi cả hai cùng tham gia đội thanh niên tình nguyện, trong một chuyến đi lên tỉnh Hòa Bình. Nụ cười của Liên đã hút hồn tôi. Đó là một đóa hoa đằm thắm và trào dâng cảm xúc đối với bất kể ai gặp Liên lần đầu tiên. Nhưng cuộc đời thật may mắn khi cô bé xinh đẹp đã chắp đôi cánh tình yêu lên đôi vai tôi.

Chỉ một năm sau, chúng tôi cưới vì chuyện khó cưỡng được khi Liên có thai. Tôi khuyên phải bỏ đứa con. Liên lại tha thiết muốn giữ. Về với nhau trong sự nghèo túng ở tuổi hai mươi, cả hai đều phải đi làm thuê cho một cửa hàng để kiếm tiền sinh sống và nuôi con. Tuy vậy, Liên rất mãn nguyện và hạnh phúc với tình yêu của mình.

Mọi chuyện mỗi lúc một khó khăn hơn khi bố tôi ở nhà quê bị ngã quỵ vì bệnh tật. Sự hỗ trợ của gia đình không còn được như xưa. Tôi đưa mẹ lên sống cùng tại nhà trọ, trông cháu và để hai chúng tôi tập trung làm việc kiếm tiền. Từ đó mọi chuyện không suôn sẻ đối với cuộc sống của chúng tôi. Liên bây giờ đôi má đã hơi bị sạm đi sau lần sinh nở, nụ cười vẫn tươi như hoa nhưng đã xuất hiện những nét nhăn trên khóe mắt. Nhưng điều đó có là chi. Tôi vẫn yêu Liên tha thiết. Liên không còn gì để nói, cứ suốt ngày đầu tắt mặt tối khi nhận được việc ở công trường xây dựng một ngôi trường ở thị trấn. Mỗi lần đi làm về, bao giờ Liên cũng đưa cho tôi và mẹ một món quà, khi là lon bia hay cái bánh mì, hoặc có thể là chiếc bánh giò nóng hổi để cho mẹ ăn lấy sức bế cháu. Mẹ tôi cảm động và khóc vì sự quan tâm của cô con dâu hiếu thảo.

Tôi còn phải chạy thêm nhiều chuyến xe chở hàng thuê để kiếm được nhiều tiền hơn. Cảnh đi lái xe thuê cũng không dễ dàng gì. Hơn thế nữa, nhiều quan hệ trên con đường mình đi gặp nhiều khó khăn và không ít những cám dỗ. Nhiều khi trở về trong đêm tôi như kiệt sức. Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống. Các cụ nói không sai. Trả tiền thuê nhà, kèm theo tiền điện nước, tiền gas, tiền điện thoại… cứ thế hàng tháng mọi thứ nuốt chửng đến nửa phần thu nhập mà hai chúng tôi cộng lại. Ba năm trôi qua, Liên gày đi trông thấy bởi công việc khá nặng nhọc. Nhưng không còn đường nào khác, có việc kiếm tiền là tốt lắm rồi. Nhiều khi Liên cố gượng cười để an ủi mọi người và làm cho mẹ được vui. Mẹ thì chỉ thở dài bất lực và ôm lấy cháu mà không giúp gì hơn được.

Mọi chuyện tưởng như bế tắc không cách nào thoát khỏi cảnh đầu tắt mặt tối như thế này thì ông trời đã cứu rỗi cho gia đình tôi. Liên đã được anh chị đưa cho một số tiền chia gia sản ở quê. Không nhiều nhưng tất cả là tài sản đầu tiên của gia đình. Dù sao một trăm triệu đồng cũng là ước mơ của mọi gia đình nghèo. Nhưng dùng số tiền đó để làm gì đây? Thuê một cửa hàng để cho Liên bán giải khát hay làm vốn buôn bán hàng chuyến mà tôi vẫn đi đây đó. Cuối cùng, Liên có một quyết định sáng suốt là vay thêm tiền của anh em mua cho tôi một chiếc ôtô cũ để chở hàng mà không phải đi lái xe thuê nữa. Ắt hẳn mọi chuyện sẽ khác, một sự đổi đời bắt đầu từ đây chăng?


Quả nhiên chúng tôi ăn nên làm ra. Liên mở một quán hàng giải khát nhỏ bên chợ. Tôi có nhiều chuyến làm ăn khấm khá và tích cóp được tiền trả nợ dần. Sau 5 năm, cuộc đời đã đổi thay. Điều quan trọng nhất là chúng tôi đã mua được một miếng đất vườn nhỏ để xây riêng cho mình một ngôi nhà cấp bốn, nhỏ bé nhưng ấm cúng. Đúng với nghĩa mái nhà tranh và hai trái tim vàng. Mẹ tôi ngày càng thương yêu con dâu. Bà nói đã đến lúc chúng tôi phải có con thứ hai để cho vui cửa vui nhà, cho chúng sau này có anh, có em. Nhìn thân hình Liên gày còm, tôi chỉ cười trừ. Nhưng vậy mà hai tháng sau, Liên có mang. Tôi mừng nhưng cũng thấy lo vì sức khỏe của vợ không còn được như trước. Mẹ tôi còn bảo: “Thôi con ạ! Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Như thế này là mãn nguyện lắm rồi”. Từ đó tôi lại càng nhận nhiều chuyến đi kiếm ăn xa với những cuộc phiêu lưu mới, với một mục đích kiếm nhiều tiền về cho gia đình và nuôi con.

Và rồi trong nhiều cuộc dấn thân vì đồng tiền ấy mà tôi quen Hoa, một người chủ thường thuê tôi đi nhận hàng cùng ở cửa khẩu trên biên giới. Phải nói Hoa thường ưu ái và không bao giờ cò kè với tôi như những chủ hàng khác. Tôi nói giá và đôi khi Hoa còn trả thêm cho tiền công phụ khuân vác cho mỗi chuyến đi. Những lúc chờ hàng chuyển từ biên giới về, tôi thường được Hoa mua cho đồ ăn thức nhắm cho đỡ sốt ruột. Có lần kẹt xe, trời tối, tôi ngủ gục trên vô lăng. Khi tỉnh dậy thì thấy Hoa cũng ngủ say sưa và gối đầu lên đùi tôi. Cả hai cùng cười ngượng nghịu, nhưng Hoa ôm chầm lấy tôi hôn đánh chụt một cái, tỏ ra âu yếm. Tôi đỏ mặt vì khi ấy chợt nghĩ đến Liên đang ở nhà chờ mình. Chắc lại một đêm thở dài và khó ngủ.

Nhưng rồi lại một đêm chuyến hàng không thể đi vì sạt lở đường trên núi, tôi và Hoa phải ngủ lại ở một nhà nghỉ cách thị trấn hơn một trăm cây số. Tôi uống rượu và ngủ say lúc nào không biết. Sáng hôm sau, khi sương còn bay vào căn phòng lạnh ngắt, tôi rũ chăn đứng dậy thì không còn tin ở mắt mình nữa. Hoa từ trong phòng tắm đi ra với thân hình trần như nhộng. Hoa cười xả láng rồi rối rít khen tôi dai sức. Tôi chưa biết định hành động hay suy nghĩ nên như thế nào thì Hoa lao tới ôm tôi nói, coi như thử cho biết. Hoa còn chọc rằng, liệu có thích hơn cô vợ bé nhỏ gày còm ở nhà không. Tôi run người và hoa mắt nên lại nằm vật ra giường mà không còn nghĩ ngợi được điều gì nữa. Hoa hoàn toàn chinh phục tôi. Đó là người đàn bà thứ hai mà tôi biết sau Liên. Phải chăng đó là số phận. hay đó chỉ là một trò chơi.

Đúng là một trò chơi xoay quanh đồng tiền. Hoa chẳng có gì để mất sau lần chia tay với chồng bị dính vào vòng vây ma túy. Hoa mới bốn mươi, hơn tôi mười tuổi và dạn dày trong tình trường, tính cách rất dữ dội và quyết đoán trong làm ăn. Tôi không thể hình dung mình có thể hợp với Hoa. Vậy mà trớ trêu thay, tôi bị mê hoặc lúc nào không biết nữa. Tôi quá ân hận và thấy có tội với Liên, nhưng mọi chuyện lại xoay chuyển với những điều khó ngờ. Tôi nghe theo Hoa, miễn sao không rời bỏ gia đình mình, còn tình yêu nảy sinh thì có lỗi gì đâu. Đời được mấy cái đận hai mươi mà tính toán. Mọi lý lẽ Hoa nói có vẻ như hợp tai và đầy dụ dỗ. Hoa chỉ ra một điều kiện hãy yêu cô ta thì mọi chuyện thuận buồm xuôi gió. Hãy coi như một cuộc tình bí mật và không thể bị tan vỡ gia đình. Bỗng nhiên tôi thấy tạm ổn. Như một trò chơi thôi mà. Mình vẫn giữ hạnh phúc với vợ con. Chẳng thể có gì thay đổi cả. Từ đó, tôi lao vào một cuộc trốn tìm trong tình yêu. Khi về nhà, ôm vợ. Còn ngồi bên vô lăng, ấp người tình. Chỉ có trời biết, đất hay, nếu không ai nói ra.

Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Mọi cử chỉ của tôi đều không thoát khỏi con mắt tinh tế của người vợ. Sau khi sinh con thứ hai, Liên gần như kiệt sức, đi lại còn khó khăn. Sau lần tôi đi biền biệt một tuần, Liên tuyên bố phải bán ôtô để tôi ở nhà trông nom cửa hàng và chăm lo gia đình nhiều hơn. Mẹ tôi cũng thấy thế và nói hết sức gay gắt với tôi rằng có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nhiều no ít đủ mà. Tôi giật mình, vì dù sao tiền mua ôtô cũng là từ gia đình nhà Liên. Mấy đêm sau, tôi suy nghĩ đến đau đầu và nhận thấy mình đã đi quá đà khó dừng lại. Tôi nói với Hoa mọi chuyện và đòi chia tay cô ta. Một không khí im lặng lạ lùng. Mãi sau Hoa mới nói, thôi được rồi, sau chuyến đi tới hãy quyết định mọi chuyện.

Đầu tháng sau. Chuyến đi cuối cùng. Tôi hứa với Liên sau đợt nhận hàng này về là bán xe. Liên cười nhìn tôi. Đôi mắt nàng mệt mỏi có phần héo hắt vì sinh nở và những đêm chờ đợi. Tôi lên đường với niềm ân hận và hết sức nặng nề. Chuyến đi này cũng như lần trước. Mọi chuyện lại gặp trắc trở. Lần này là bị dỡ hàng và kiểm tra gắt gao. Phải ở lại hai ngày. Đêm đó, tôi và Hoa vẫn âu yếm như mọi bận, cho dù tôi có phần gượng gạo, bởi đây là lần cuối trong cuộc chơi tình yêu này. Hoa vẫn tươi tỉnh và ôm ghì lấy tôi như thể đúng đây là lần cuối cùng vậy. Tôi bị chuốc thêm rượu thuốc kích thích để Hoa muốn thỏa mãn hơn nữa, vì đây là đêm cuối cùng mà. Bỗng nhiên tôi hoa mắt và thấy như mê dại đi, không còn đủ tỉnh táo nữa, gục xuống giường như một xác chết. Có tiếng xe cứu thương. Tôi cũng không còn nghe và có cảm giác bay lên trời.

Khi tôi tỉnh lại trên giường bệnh viện, mới hay mình đã bị Hoa thiến bằng con dao mài sẵn. Thấy tôi tỏ ra ân hận và quyết tâm rời bỏ trò chơi tình yêu nên cô ta đã thực hiện âm mưu của mình một cách điên dại, rồi ném của nợ ấy xuống vực. Nghĩ sao đời mình thật khốn nạn. Không thể khai báo và không thể xử lý theo cách nào vì đêm đó Hoa đã bỏ đi rời khỏi hiện trường. Cô ta thuê người đưa tôi vào bệnh viện tỉnh. Hàng đã bị tịch thu, chỉ còn trơ lại chiếc xe rỗng của tôi nơi biên giới. Coi như tôi là một người gặp tai nạn vãng lai, không ai biết đấy là đâu.

Nhìn mẹ và Liên ngồi như hai bức tượng bên giường, lòng tôi xót xa làm sao. Khi thấy hai con chạy lon ton đến, tôi òa khóc vì không chịu được cảnh này. Tôi muốn cắn lưỡi tự tử cho rồi. Nhưng mọi chuyện không thể kết thúc như thế. Nỗi ân hận cho dù có muộn màng, mọi bí mật có thể được phơi bày, cho dù tôi không bao giờ muốn khơi lại, nhưng trò chơi đi quá trớn của tôi đã có cái kết luận của nó, cho mọi người chưa biết, hay đã biết đến chuyện nhục nhã này mà dừng lại


-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Em cũng chỉ cần một chốn bình yên thôi, anh ạ...

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận chỉ để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.




Em có rất nhiều nỗi sợ. Thời điểm này, em thấy mình sợ yêu còn hơn cả sợ cô đơn...

Người ta nói gái trên hai mươi chưa người yêu là ế. Em thấy ế cũng không là vấn đề gì to tát. Bởi, em quen rồi.

Quen một cuộc sống không có quá nhiều điều phiền muộn. Cũng làm việc như ai, cũng tụ tập bạn bè sôi nổi, cũng giết thời gian bằng những bộ phim tình cảm sướt mướt, cũng nghe nhạc, cũng la cà mua sắm đó đây... Ngần ấy thứ, trong ngần ấy ngày, khiến em thấy việc mình độc thân là một việc quá đỗi bình thường, có phần an yên, và có phần đáng yêu nữa.

Còn khi sống có một ai đó bên cạnh, tập quen dần với sự xuất hiện của một ai đó, học yêu thương một ai đó... Em thấy là quá khó rồi.

Chẳng hạn, em cứ sợ, người ta lừa dối em.

Chẳng hạn, em cứ sợ, người ta trêu đùa với em.

Hoặc chẳng hạn, em cứ sợ, người ta chỉ vì thương hại em mà dừng lại bên em trong chốc lát. Sự thương hại hết rồi, người ta đi, em ở lại. Lúc đó, chắc em thấy mình quá đỗi đáng thương...

Em biết, chuyện tình cảm khi tình đã hết và duyên đã cạn thì đường ai nấy đi là lẽ đương nhiên. Em vẫn chấp nhận quy luật hợp tan vốn có, cũng tự biết câu dài lâu trong tình yêu là điều không một ai có thể nói hay nói tài...

Nhưng đúng là, em chỉ sợ người ta cứ lấp lửng với em, rồi trêu đùa em và dành cho em những tình cảm không thật.

Em, chẳng thà ôm tim mình ủ mốc không yêu, chứ không chấp nhận trao tim cho một ai đó khác, sẵn lòng để người đó làm nhàu nhĩ nó bằng những vết thương sâu...

-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

Sao anh lại yêu em?

Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Ngài nhìn anh và hỏi: “Điều ước hôm nay của con là gì?”. Anh trả lời: “Xin Người hãy bảo vệ người đang đọc tin nhắn này!”

 May ao thun quang cao

Đang ngủ ngon thì tiếng chuông tin nhắn làm cho em tỉnh giấc. Chẳng cần mở điện thoại em cũng biết thừa đó là tin nhắn của anh. Mắt nhắm mắt mở, em soạn một tin nhắn trả lời, rồi lại kéo chăn cố ngủ nướng thêm chút nữa, nhưng cuối cùng thì cũng chẳng qua mắt nổi anh. Anh hiểu em đến nỗi em nghĩ gì, em làm gì anh cũng đều đoán được ra. Hạnh phúc lắm, bởi lúc nào em cũng được anh lo lắng, quan tâm theo cách riêng như thế.

Em cứ hay tự hỏi mình rằng tại sao anh lại yêu em nhiều như vậy. Em thấy điều gì ở anh cũng tốt, còn em thì lại quá hậu đậu, ngốc ngếch, chẳng hề xứng đáng với anh. Không hiểu ở em có điều gì lại khiến cho anh phải “đổ nghiêng đổ ngả”? Tại sao anh lại bất chấp tất cả chỉ để làm em vui, làm em hạnh phúc mỗi ngày?

Người ta vẫn bảo rằng em có một khuôn mặt dễ thương, còn bản thân em lại tự nhận thấy mình chẳng hề xinh đẹp. Giá mà gầy đi khoảng 5kg và chân dài thêm một chút thì thế nào em cũng trở thành người mẫu cho xem. Thỉnh thoảng em cứ hay lo sợ, bởi bạn bè, đồng nghiệp của anh toàn những chị chân dài thẳng tắp mà thôi. Tại sao giữa một bầy thiên nga như thế anh lại chọn một cây “nấm lùn” là em?
 
 Rang su cao cap

Em học hành không giỏi, mà cũng chẳng có bất cứ một năng khiếu gì. Em đã phải thi lại đến lần thứ hai mới đậu vào đại học. Em chỉ tốt ngiệp loại khá trong khi anh lại luôn là một trong những sinh viên xuất sắc nhất của trường. Em cực kỳ lười tập thể dục, còn anh lại là đội trưởng đội bóng đá ở cơ quan. Em không vẽ đẹp, không nhảy giỏi và hát cũng chẳng hay. Em vẫn “phục sát đất” mỗi lần ngồi ngắm anh vừa hát vừa đàn. Kỳ lạ quá, tại sao một chàng trai đa tài như anh lại yêu em?

Đã kém cỏi như thế rồi nhưng em lại còn chẳng biết nấu ăn. À, không phải không biết, mà là em nấu chẳng hề ngon chút nào. Tuy đang cố gắng học hỏi, nhưng em cũng chẳng biết liệu mùi vị của những món ăn em nấu có được cải thiện không. Em rất sợ cảnh sau này khi cưới nhau về rồi mà chồng và con em phải đi ăn quán. Nếu như thế thật thì chẳng mấy chốc hạnh phúc gia đình sẽ nguội ngắt mất thôi. Bởi thế nên bây giờ em càng phải cố gắng thật nhiều anh nhỉ. Còn niềm vui nào lớn hơn là em được tự tay nấu ăn, tự tay chăm sóc cho người mà mình thương yêu nhất trong cuộc đời.

 
 Giay dan tuong

Hôm qua lúc hai đứa mình đi dạo phố anh cứ say sưa nói về chuyện tương lai. Nào đám cưới, nào sinh con, rồi lại cả chuyện mua xe, mua nhà… Em nhận ra mắt anh sáng hơn và khuôn mặt anh thì rất rạng ngời. Anh đang lên kế hoạch, đang mơ mộng và hy vọng thật nhiều, vì thế em chẳng nỡ lòng nào làm cho anh mất hứng. Nhưng biết không anh yêu, nếu muốn làm được như thế thì hai đứa mình cùng phải cố gắng rất nhiều. Em không phải người xuất sắc, đã thế bố mẹ em ở quê lại chẳng giàu có gì. Sẽ khó khăn đấy, bởi vì chúng ta chẳng có bất kỳ một sự giúp đỡ nào. Nhưng anh không sợ đúng không, vì em nhận thấy ngọn lửa của niềm hy vọng và quyết tâm chưa bao giờ thôi cháy trong ánh mắt anh. Bằng tình yêu em tin hai đứa mình sẽ vượt qua tất cả.

Đừng mắng em hay suy nghĩ nhé, bởi thực sự thì em cảm thấy lo sợ rất nhiều. Em hồn nhiên, em mơ mộng đấy, nhưng đôi khi em cũng rất hay buồn. Em là một cô gái mang nội tâm phức tạp, trong lúc đang vui em cũng có thể bất chợt buồn. Biết bao lần anh đã phải ôm em vào lòng rồi lau nước mắt. Liệu sau này có vì thế mà anh chán ghét em? Em biết, rồi cuộc đời cũng sẽ rèn luyện cho em sự mạnh mẽ, thế nhưng trước lúc ấy thì hãy cứ làm một chỗ dựa vững chắc của em giống như lúc này nhé anh.
phutungoto

Yêu anh lắm, nhưng càng yêu nhiều thì em lại càng sợ. Liệu có khi nào anh chán ghét, mệt mỏi vì em không? Nếu chẳng may có ngày đó thì anh phải nói cho em biết nhé. Em sẽ sửa hết mọi tật xấu, bởi vì trong cuộc đời này anh là người quan trọng nhất đối với em.



Nắm tay nhau thật chặt anh nhé

Hãy nhận một món quà đơn giản của anh vào mỗi buổi sáng, được bao bọc bởi sự chân thành, được buộc lại bằng sự quan tâm và được gắn vào với lời cầu xin cho em được bình yên và hạnh phúc mỗi ngày!

 May ao thun quang cao

Chiều qua nghe đứa bạn thân nói vừa chia tay sau mấy năm mặn nồng, em mỉm cười xót xa. Em không quá ngạc nhiên vì thấy dần quen với những điều bỗng nhiên thay đổi. Em ngồi lặng lẽ, lướt qua các trang báo, blog, face book thấy nhiều người nói về việc chia ly. Em vu vơ nghĩ về một điều thật buồn: Dạo này người ta hay chia tay.

Có bao nhiêu lí do để yêu thì cũng sẽ có ngần ấy lí do để dừng lại. Người ta có thể bỏ nhau vì  hoàn cảnh, vì tuổi tác, vì sự ngăn cấm của đôi bên gia đình… Nhưng đâu đó cũng có những mối tình, chia tay vì yêu thương nhiều quá. Họ chấp nhận buông tay vì có thể không còn đủ dũng khí đi cùng hoặc là sợ phía sau niềm hạnh phúc bên nhau là những bất đồng không thể nào dung hòa nổi.

Mặc dù yêu anh và biết rằng anh cũng rất yêu mình nhưng em vẫn sợ. Em mơ hồ nghĩ về một cái kết không tốt đẹp sẽ xảy đến với tình yêu của hai đứa mình. Biết đâu một lúc nào đó anh đột nhiên chán ghét và bỏ em đi. Biết đâu có một ngày em trở nên ích kỷ, không chịu hiểu, không chịu thông cảm cho công việc và các mối quan hệ xã hội của anh mà chúng mình cũng cãi vã rồi làm mặt lạnh với nhau. Em sợ, em lo lắng, em không bao giờ muốn hai đứa mình vì bất kỳ một lý do nào đó mà lại phải chia xa.
 
 Rang su cao cap

Em biết mình có rất nhiều tính xấu. Em hay ghen, mỗi lần nhìn thấy anh đi cùng cô gái nào là em lại tỏ vẻ giận dỗi với anh. Nhưng em như thế cũng chỉ vì sợ những cô gái xinh đẹp kia sẽ cướp anh của em đi mất. Em hay mặc anh nấu cơm, rửa bát mỗi khi chỉ có riêng hai đứa mình. Còn em khi ấy ngồi ôm cái máy tính và… chơi điện tử. Xin lỗi anh nhé, vì em thích cái cảm giác mình giống như là một nàng công chúa nhỏ, luôn được anh nâng niu và chiều chuộng.

Em hay bắt anh phải chờ mỗi lần hai đứa đi chơi, nhanh chừng năm, mười phút, còn lâu có thể cả tiếng đồng hồ. Em cởi ra rồi lại mặc vào, thử đến hàng chục bộ váy áo. Đừng trách em anh nhé, em chỉ muốn mình thật xinh đẹp, để anh có thể hãnh diện với gia đình, với bè bạn. Có nhiều lúc em cũng tự thấy mình trẻ con. Em hay nhõng nhẽo, hay nũng nịu và thi thoảng vờ ăn vạ để cho anh phải ra sức dỗ dành. Với bản tính hiếu thắng của mình, mỗi lần cãi nhau cho dù em có sai nhưng chẳng mấy khi em chịu xuống nước. Anh luôn là người phải xin lỗi trước để hai đứa làm lành với nhau. Em biết, đôi khi những sự vô tư một cách cố tình ấy của em đã khiến anh mệt mỏi. Đừng giận em anh nhé, em sẽ sửa, sẽ cố gắng để cho anh không còn phải “khóc dở mếu dở” vì em.
 Giay dan tuong

Nhưng anh cũng có vài điểm khiến em không vui đấy nhé. Anh hay thức khuya để xem bóng đá và khi em nhắn tin hỏi thì anh cứ giả vờ em là đã đi ngủ rồi. Anh hay đi nhậu nhẹt với đám bạn tầm chiều tối sau khi hết giờ làm nhưng vì sợ em giận dỗi nên thỉnh thoảng anh vẫn nói dối em. Mặc dù biết có đôi lần anh giấu em đi cà phê cùng chị ấy nhưng em im lặng và coi như không có chuyện gì. Em tin anh, biết anh đã hết tình cảm với chị ấy lâu rồi nhưng không hiểu sao em vẫn thấy lòng mình không được vui cho lắm. Chắc anh sợ em buồn nên mới giấu em chuyện ấy, phải không anh?

 

Có những lần công việc của anh gặp trục trặc, nhưng vì không muốn em lo lắng nên anh chẳng chịu kể ra. Anh cứ giấu nhẹm đi rồi một mình tự giải quyết. Anh không biết rằng càng như vậy thì anh sẽ càng cảm thấy áp lực sao? Thỉnh thoảng tức giận về một việc gì, anh không kiềm chế được cảm xúc của mình nên đã cáu gắt lây cả sang em. Dù ngay sau đó anh hối hận và xin lỗi nhưng em vẫn thấy rất buồn. Anh chẳng chịu nhớ rằng em là đứa ưa hảo ngọt. Từ bây giờ thì anh phải nhẹ nhàng, phải nịnh nọt em đấy, đừng có cáu giận hay quát tháo gì em.
phutungoto

Để nuôi dưỡng được tình yêu bền vững không chỉ đơn giản là hai đứa yêu thương nhau. Tình yêu chân thành thôi là chưa đủ, từ nay về sau chúng mình phải thật thẳng thắn và chia sẻ với nhau mọi điều. Đừng sợ em buồn mà giấu em những điều như thế. Biết không anh, em sẽ càng không vui hơn nữa nếu như không được anh tâm sự về cuộc sống, về công việc của mình. Hãy luôn nhớ rằng em là người yêu của anh đấy! Cho dù tất cả mọi người trên thế giới này đều chống lại thì vẫn còn có em luôn tin tưởng và ở bên cổ vũ cho anh.

Dạo này người ta hay bỏ nhau, hay chia tay nhau lắm. Chúng mình phải thật hạnh phúc vào nhé anh. Em vẫn luôn tin rằng tình yêu là một điều vô cùng thiêng liêng và kỳ diệu. Em hứa sẽ cố gắng thật nhiều và chắc chắn rằng anh cũng vậy phải không?


Chỉ còn mình em với cảm giác trống rỗng...

Khi nhìn lại một điều đau khổ… và em sợ nhìn về phía trước… Em hãy nhìn sang bên cạnh nơi mà anh luôn ở đó đợi em.

 May ao thun quang cao

Sau khi tỉnh dậy, theo thói quen là em đưa tay quờ ngay lấy điện thoại. Chẳng có tin nhắn hay bất kỳ một cuộc gọi nhỡ nào. Hộp thư đến trống rỗng, lòng em cũng cảm thấy trống rỗng theo… Suy nghĩ miên man một lát rồi em nhắm chặt mắt, cố xua đuổi hết hình ảnh anh đang tràn ngập trong đầu. Em trở dậy và bắt đầu ngày mới một cách uể oải.

Em đã từng đọc một cuốn sách, ở đó họ viết rằng: mỗi con người cần 28 ngày để thay đổi một thói quen. Vậy mà tại sao gần hai tháng đã trôi qua rồi mà em vẫn chưa quên được những thói quen ấy? Ngày ngày em cứ cầm điện thoại lên tay rồi lại tần ngần đặt xuống không dưới trăm lần. Bao tin nhắn em đã soạn nhưng lại chẳng dám gửi đi. “Hộp thư đến” và “hộp thư đi” thì trống trơn, nhưng “tin nháp” lại ngày một thêm đầy.
 Rang su cao cap

Em đã gói ghém hết những yêu thương lại và cố gắng giấu vào nơi sâu nhất của trái tim mình. Thế nhưng dường như những yêu thương kia chẳng chịu nằm yên, chúng không ngừng cựa quậy giống như muốn làm nổ tung trái tim rồi xé toang lồng ngực để nhảy ra ngoài. Em không có đủ can đảm liên lạc với anh, bởi em biết rằng chỉ cần một tin nhắn thôi là quyết tâm bấy lâu nay của em lại trở thành vô nghĩa. Khi ly nước đã quá đầy thì chỉ một giọt nhỏ nhoi thôi cũng đủ sức để khiến nó bị tràn.

 

Tối qua em ngồi xem một bộ phim Hàn Quốc. Đến phân đoạn nữ diễn viên chính hôn nhau, đôi mắt em cứ dán chặt vào màn hình. Nước mắt lăn dài… Bao yêu thương ngày trước lại ùa về. Cảm giác giác vẫn vẹn nguyên như thế… Ngày xưa chúng mình cũng có một thời yêu nhau nồng nàn say đắm, thế mà tại sao chỉ vì bố mẹ không đồng ý thì anh đã vội vã buông tay?! Buồn lắm, đau đớn lắm, nhưng ngoài việc ngồi đây nấc nghẹn ra thì em lại chẳng thể làm gì.
 Giay dan tuong

Em không muốn biến mình thành một kẻ lụy tình, bởi lòng kiêu hãnh không cho phép em trở nên như thế. Em có thua kém gì người khác đâu nhỉ. Em cũng xinh đẹp, cũng giỏi giang lắm chứ. Em cũng là con nhà gia giáo, được dạy dỗ và ăn học tử tế đàng hoàng. Chẳng có lý do gì để em phải bi lụy, phải cố níu lấy một người đàn ông hèn nhát, chẳng dám đấu tranh để bảo vệ tình yêu của mình như thế. Mà cho dù em có cố bám víu lấy anh thì tương lai của em sẽ ra sao đây? Gia đình anh, bố mẹ anh sẽ nghĩ em như thế nào?

Nếu anh đã không dám dũng cảm mà đương đầu với số phận, vậy thì tại sao ngay từ đầu anh lại yêu em? Biết rằng hai đứa mình vốn sinh ra đã không hợp tuổi, biết rằng chắc chắn sau này thế nào bố mẹ anh cũng cương quyết chối bỏ em, vậy mà tại sao anh còn dành cho em một tình yêu đậm sâu như thế? Ba năm với biết bao đắm say, anh còn nhớ chứ? Ba năm dài với một tình yêu chân thành say đắm còn chưa đủ để anh cố gắng hay sao? Nếu đã biết rằng cuối cùng ngày này thế nào rồi cũng đến, vậy thì tại sao anh không quay lưng lại với em ngay từ những ngày đầu? Anh tàn nhẫn quá! Làm sao để em có thể quên được anh, quên được bao kỷ niệm ngọt ngào của ba năm về trước?

 
phutungoto

Từ bỏ một người đã khó, từ bỏ một thói quen đã theo ta suốt mấy năm trời lại càng khó hơn. Đến bao giờ em mới thôi ngồi ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại, chỉ để chờ tin nhắn từ một người mà em biết rằng sẽ chẳng bao giờ dám dũng cảm tranh đấu vì em? Đến bao giờ trái tim này mới thôi thổn thức khi vô tình chạm vào những mảng ký ức còn nằm đó ngổn ngang?

Anh hãy nói cho em biết đi, em phải làm thế nào để mỗi buổi sáng thức dậy không còn bị cái cảm giác trống vắng, hoang hoải ấy xâm chiếm tâm hồn? Làm sao để hàng đêm em thôi nhớ anh quay quắt? Làm sao để em xóa hết được đi khoảng thời gian ba năm say đắm với mối tình đầu?



Em là thiên thần trong trái tim tôi

Một ngày nào đó khi anh chết đi hoặc đi đâu đó thật xa, anh sẽ viết tên em lên tất cả những vì sao, để người người có thể ngước lên nhìn và hiểu rằng em có nghĩa với anh nhường nào.

 May ao thun quang cao

Người tôi yêu là một thiên thần. Mà đối với tôi thì em còn hơn cả thiên thần ấy chứ. Nếu như trong từ điển tiếng Việt còn từ ngữ nào có thể miêu tả được vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng mà lại thánh thiện của người con gái hơn “thiên thần” thì tôi sẽ ngay lập tức tặng nó cho em. Chưa bao giờ tôi gặp một người con gái nào tuyệt vời đến thế. Chưa bao giờ tôi lại say ai giống như lúc này tôi đang bị say em.

Người ta vẫn thường nói rằng trong cuộc đời này chẳng có ai là hoàn hảo cả, nhưng dường như em lại là một “ngoại lệ” mà tạo hóa đã đặc biệt vẽ nên. Em đẹp, đẹp một cách lạ lùng. Em là sự pha trộn cầu kỳ và tinh tế giữa những đức tính tốt đẹp nhất của cả người phụ nữ truyền thống và hiện đại. Em vừa dịu dàng, trong sáng lại vừa hài hước, thông minh. Tôi luôn hoài nghi rằng nếu mình mà là con gái thì có lẽ suốt ngày sẽ phải ghen tỵ bởi vì thượng đế đã quá ưu ái với em. Bất kỳ người con trai nào sau khi được tiếp xúc với em nhẹ thì cảm tình, quý mến, mà nặng thì lại nảy sinh tình cảm yêu thương.
 Rang su cao cap

 

May mắn thay, tôi lại chính là người được em lựa chọn. Mỗi khi ở bên cạnh em tôi đều cảm thấy rất vui. Bao nhiêu nỗi muộn phiền của cuộc sống, bao nhiêu áp lực, mệt mỏi trong công việc đều tan biến hết cùng với những nụ cười thơ ngây nhưng lại vô cùng rạng rỡ của em. Cần phải chú thích thêm một điều rằng chưa bao giờ tôi nhìn thấy nụ cười nào có sức mạnh thần kỳ đến thế. Chỉ cần cười thôi là em đã có thể khiến tất cả mọi thứ xung quanh bị lu mờ. Tôi sẵn sàng làm tất cả mọi điều chỉ để được mãi nhìn thấy nụ cười trong sáng ấy.

Em giống như một nhà ảo thuật gia với phép thôi miên đặc biệt tài tình. Đôi mắt em giống như hai hòn ngọc, lung linh và thu hút đến diệu kỳ. Mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt ấy là thần kinh tôi lại tê liệt cả đi. Tôi cứ ngơ ngẩn, ngẩn ngơ giống như người mất hồn vậy. Mà em chính là người đã cướp mất hồn tôi chứ chẳng phải là ai đâu. Tôi yêu em. Tôi mê em. Tôi say em. Em đã khiến cho trái tim tôi ngày đêm thổn thức. Nó đập rộn ràng lắm mỗi lúc tôi nhớ về em.

Em đến và mang theo một phép màu khiến tâm hồn u tối của tôi giờ đây ngập tràn ánh nắng. Em sưởi ấm cho trái tim tưởng như đã bị băng lạnh này và khiến nó biết rung trở lại những nhịp đập của yêu thương. Em thanh khiết, em thần kỳ lắm. Em giống như một liều thuốc tiên vậy, em làm sống lại từng tế bào trong cơ thể mang trái tim đã từng héo que héo quắt này của tôi.

 
 Giay dan tuong

Tôi yêu em nhiều, nhiều đến mức mà ngay cả tôi cũng chưa bao giờ một lần tưởng tượng đến. Có thể người ta sẽ nghĩ rằng tôi điên rồ, tôi bệnh hoạn, nhưng em biết không, tấm thân này xin được nguyện sống chết vì em. Chỉ cần em vui thôi, tôi sẵn sàng làm tất cả. Nhưng chắc chắn một điều rằng người con gái ngây thơ, thuần khiết ấy sẽ chẳng đời nào lại mong bất kỳ một điều gì có thể làm tổn hại đến tôi đâu.

Người ta cứ hay bảo rằng tình yêu và thời gian luôn là hai đại lượng tỷ lệ nghich, thế nhưng chẳng hiểu tại sao cứ mỗi ngày trôi qua là tình yêu của tôi lại thêm nhiều. Chưa bao giờ tình yêu đối với em phai nhạt trong tôi. Tôi không dám tưởng tượng mình sẽ ra sao nếu chẳng may đến một lúc nào đó em rời bỏ mình. Chắc là khi ấy tôi sẽ giống như một cái cây bị khô hạn, sẽ héo rũ rồi khô quắt lại mất thôi.
phutungoto

Biết rằng em cũng yêu mình nhiều lắm, thế nhưng tôi vẫn lo sợ. Không ai có thể biết trước ngày mai sẽ ra sao. Vì thế sợ lắm nếu một ngày nào đó thiên thần nhỏ của tôi sẽ vẫy đôi cánh trắng, bỏ tôi lại và ra đi. Lúc này đây tôi chỉ còn biết cố gắng thật nhiều. Tôi sẽ yêu em hết mình, sẽ làm tất cả những gì có thể để em cảm thấy hạnh phúc nhất khi ở bên tôi.

Yêu em nhiều lắm, thiên thần nhỏ của tôi!


Hãy quay về với anh

Sắc thắm của hoa hồng hay sắc lam của hoa violet không bao giờ hấp dẫn bằng em. Anh mơ thấy em trong giấc ngủ, và khi tỉnh dậy anh lại nghĩ đến em. Điều mà anh có thể làm là anh phát điên vì em.
 May ao thun quang cao


Không biết giờ này em đang ở nơi đâu? Em vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an đấy chứ? Em có còn hận anh nhiều giống như những lời em viết trong lá thư để lại trước lúc ra đi? Anh xin lỗi vì đã từng khiến em phải buồn nhiều như thế. Hãy trở về bên anh đi! Anh sẽ không để em phải rơi thêm bất kỳ một giọt nước mắt nào nữa đâu.

Anh biết rằng khoảng thời gian vừa qua đã làm em tổn thương nhiều lắm. Anh vô tâm, anh ích kỷ, anh xấu xa và tệ hại đến mức khiến người con gái yêu thương anh nhất trên đời cũng phải bỏ ra đi. Anh phải làm thế nào đây, phải làm sao để mang em trở về? Phải làm sao để em lại trở thành người yêu bé bỏng của anh thêm lần nữa?

Người ta vẫn thường hay “đứng núi này trông núi nọ”, vì không đạt được nên cứ luôn nghĩ rằng bao giờ con cá mất cũng phải là con cá to. Anh cũng đã từng một thời ngu đần như thế, chính bởi vậy nên anh đã mất em. Anh cứ mải ngoái đầu nhìn về quá khứ mà không hề để ý đến những điều giản dị và vô cùng chân thật đang ngày ngày ở cạnh bên mình. Anh đã làm cho em buồn nhiều lắm phải không?! Anh biết, có lẽ anh là kẻ vô tâm nhất trên thế gian này. Giá mà anh đặt mình vào vị trí của em sớm hơn, giá mà anh biết quan tâm, lo lắng cho em nhiều hơn một chút, vậy thì chắc chắn giờ đây anh sẽ không phải đau đớn như thế này.
 Rang su cao cap
 

Em đi rồi anh mới chợt nhận ra rằng mình yêu em nhiều lắm. Trước kia anh cũng đã từng yêu cô ấy thật, nhưng giờ đây anh mới hiểu được rằng chút xao xuyến của mối tình đầu ấy không thể nào so sánh được với tình cảm anh dành cho em. Em biết không, lần đầu tiên anh khóc vì một người con gái chính là lần mà anh đọc lá thư của em. Anh day dứt, hối hận, anh cảm thấy căm ghét chính bản thân mình.

Anh đã đi tìm em khắp nơi nhưng không thấy. Anh đến tận nơi em ở, tận cơ quan em làm việc, rồi đi tìm hết những chỗ mà anh nghĩ rằng em có thể sẽ dừng chân. Anh gặp hết lượt bạn bè của em để hỏi thăm tin tức, thế nhưng chẳng có ai biết là em đã đi đâu. Anh lo lắng cho em, anh sợ hãi mỗi khi nghĩ rằng mình đã để tuột mất em. Em đi rồi, bỏ anh một mình ở lại, lúc thì ngẩn ngẩn ngơ ngơ, khi lại bị nỗi nhớ kia dằn vặt, dày vò. Anh đau đớn lắm, cảm giác giống như trái tim mình vừa bị chém ra thành từng mảnh. Anh phải làm sao thì em mới trở về?
 Giay dan tuong

Người ta vẫn thường nói rằng có yêu thì mới có hận. Nếu mà như vậy thì chắc có lẽ bây giờ em vẫn chưa hết yêu anh. Anh vẫn còn nhớ y nguyên những lời em viết trong lá thư để lại. Em nói rằng em đang hận anh nhiều lắm. Hận bởi vì anh đã lấy mất trái tim em, bời vì anh đã khiến em lúc thì mang cảm giác là người thay thế, lúc thấy mình bị bỏ rơi, lúc lại cảm thấy như người thứ ba xen vào… Anh đọc như nuốt lấy từng lời, rồi đau đớn… rồi hối hận… rồi nước mắt anh tuôn rơi. Anh hét gọi tên em nhưng vô vọng, bởi em đã đi mất rồi. Anh cứ đấm đấm tay mình vào tường cho đến khi ngay cả bức tường kia cũng nhuốm máu. Anh căm ghét bản thân mình, anh muốn hành xác, muốn hủy hoại bản thân mình để chuộc lỗi với em. Nhưng em vẫn chẳng quay trở về.

 

Chưa bao giờ anh sợ bóng tối, vậy mà đêm nay anh lại bị hoảng loạn sau khi tỉnh dậy vì mơ thấy em. Ngay cả trong giấc mơ em cũng ở gần anh lắm. Em đứng ngay cạnh anh thôi, vậy mà chẳng hiểu sao anh lại không thể chạm vào. Anh càng cố đưa tay ra để mong níu lấy thì em lại càng rời xa anh. Cứ thế, em xa dần… Anh tuyệt vọng và thét gọi tên em, nhưng cũng không thể cất nên lời. Cổ họng anh như có một cái gì đó chẹn lại, bít kín khiến anh cố gắng mãi mà cũng không tài nào cất được tiếng lên. Anh giống như đang bị rơi vào một bãi lầy, càng cố gắng vùng vẫy để ngoi lên thì lại càng bị chìm sâu xuống, trong khi đó em cứ ngày một xa dần…

Anh tỉnh giấc khi mồ hôi đã toát ra đầm đìa khắp cơ thể. Theo phản xạ tự nhiên, anh lại quờ tay sang bên phải, nhưng chẳng thấy em đâu. Anh chỉ còn biết ôm chặt chiếc gối vào lòng. Anh hối hận. Anh nhớ em. Và rồi anh lại khóc…
phutungoto

Anh vô dụng quá phải không? Anh cứ mãi hoài niệm về quá khứ mà không hề biết nâng niu, trân trọng những điều thân thuộc ở ngay bên mình. Đến khi bị tuột mất đi rồi anh mới chợt tỉnh ra. Lúc em bỏ đi anh mới biết rằng mình yêu em nhiều lắm. Anh phải làm thế nào đây? Phải làm sao để em hiểu và tha thứ cho kẻ ngu ngốc nhất thế gian này?

Liệu trên đời này có tồn tại phép màu thật không em nhỉ? Nếu thật sự có những điều màu nhiệm, vậy thì cầu xin phép màu ấy hãy mang em trở về với anh!


Tình yêu chỉ cần những điều dung dị nhất

Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả/ Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây/ Nếu đêm dài là tình yêu, anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh/ Nhưng trái tim anh không thể dành tặng em được vì nơi đó đã thuộc về em
 May ao thun quang cao


Con người kể cũng thật kỳ lạ. Tại sao đôi khi chúng ta cứ cố tình không nhận ra thứ gì là phù hợp nhất với bản thân mình, để rồi mãi đuổi theo những điều xa xôi, phù phiếm? Đến khi nhận ra tấm áo phù phiếm ấy không phải là thứ thích hợp để khoác lên người mình thì bộ cánh vừa vặn kia lại bị một người có con mắt tỉnh táo, tinh tường hơn chọn mất. Tình yêu cũng có lúc tương tự như thế.

Em không cố ý ví các anh là những chiếc áo, chỉ là em muốn đưa ra một hình ảnh cụ thể để tiện tưởng tượng mà thôi. Người ta cứ hay nói những điều rất cao siêu về tình yêu. Còn em, sau khi đã trải qua một tình yêu đổ vỡ, em lại có suy nghĩ rằng thà ngay từ ban đầu hãy yêu một người phù hợp để rồi có thể cùng nhau đi đến đám cưới, còn hơn là chọn người không phải dành cho mình để sau này mỗi người một ngả và kết quả cuối cùng là chỉ có trái tim bị đau khổ, tan nát mà thôi.
 Rang su cao cap

Giá mà ngày ấy em “tỉnh” hơn chút nữa, để chọn lựa người đàn ông chân thật là anh thì mọi chuyện đối với em sẽ viên mãn biết bao nhiêu anh nhỉ. Nhưng chẳng hiểu sao khi ấy em lại thích thú với cái thứ cảm giác lạ kia hơn. Một người đã từng là anh trai, đã quá thân thuộc đến mức cả hai gia đình đều quen biết nhau và một người thì em chỉ mới gặp, tiếp xúc được chưa tới một năm trời. Thật lạ kỳ là cả hai người lại ngỏ lời yêu em vào cùng một thời điểm. Có lẽ do bản tính tò mò, thích khám phá của một cô bé vẫn còn đang ngồi trên giảng đường đại học nên em đã chọn người kia.
 

Thế nhưng anh biết không, càng ngày em càng nhận thấy sự lựa chọn đó là sai lầm, bởi vì giữa hai bọn em có quá nhiều điều khác biệt, cả từ suy nghĩ, cách sống, quan điểm sống và cách nhìn nhận về cuộc đời… Và giống như một điều tất yếu, chúng em chia tay, mỗi người đi về một ngả.
 Giay dan tuong

Trong con mắt của bố mẹ em thì anh là một chàng trai tốt, hiền lành, chăm chỉ, lại rất biết điều. Thế nhưng có lẽ chính vì ngày ấy còn quá trẻ, em chưa thể nhìn ra được những xấu, tốt, thật, giả trong cuộc đời, thế nên đã vội vàng tin vào những lời mật ngọt của người ấy. Em không biết rằng những lời nói kia chỉ là chóp lưỡi, đầu môi... Còn anh, tuy không biết nói những điều hoa mỹ, không biết ăn mặc sành điệu, đúng mốt, nhưng chính anh mới là một chàng trai chân thật, hết lòng vì mọi người và không biết phô trương.

Lúc em nhận ra mình sai thì anh cũng đã tìm được một người con gái khác. Thỉnh thoảng hai anh em mình vẫn cùng nhau đi cà phê, cà pháo, nhưng cũng chẳng lần nào anh đưa cô bé ấy đi cùng. Anh luôn nhắc tới cô ấy một cách ngọt ngào bằng cái tên duy nhất: “người yêu anh”. Em nhận ra cứ mỗi lần nói về cô bé là đôi mắt anh hình như lại rất vui. Em nhìn thấy trong đáy mắt anh đang ánh lên những tia của hạnh phúc.Thực lòng thì em cảm thấy hơi ghen tỵ với cô ấy. Nhưng dù sao thì cũng mừng cho anh, bởi vì em tin rằng cô gái ấy ít nhất thì cũng hơn em ở mức độ chân thành.

 
phutungoto

Tối nay, sau buổi cà phê với anh về em lại có một cảm giác rất lạ. Hình như cái thứ tình cảm đối với anh nó chẳng đơn giản là “anh –em”. Anh chỉ lặng im và cười khi em hỏi rằng “tại sao chẳng bao giờ anh chịu đưa cô ấy đi cùng để giới thiệu với em?”. Em tự hỏi bản thân mình rằng không hiểu anh đang sợ em, hay sợ cô ấy sẽ buồn? Thôi, cho dù lý do là vì sao cũng được, vì bây giờ mọi sự cũng đã an bài. Em thực lòng chúc cho anh và cô bé có cái tên “người yêu anh” luôn luôn hạnh phúc.

24 tuổi, em đã học được một bài học rất lớn về cách chọn lựa điều phù hợp nhất với bản thân mình. Đôi khi người ta vẫn hay bỏ qua những thứ quá thân thuộc để liều lĩnh thay đổi, làm mới bản thân mình. Không hẳn tất cả những cái “mới” đều không tốt, thế nhưng hãy nhớ rằng sở dĩ những thứ “quen thuộc” ở bên ta được lâu như vậy là vì đó là những điều đã từng rất hợp với mình.



Anh chỉ biết lặng nhìn em ra đi

Tình yêu giống như không khí mà chúng ta không nhìn thấy nhưng chúng ta luôn biết nó rất cần thiết! Điều đó cũng giống hệt như anh, em sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nhưng anh luôn luôn ở cạnh em và em sẽ biết anh mãi luôn yêu em.
 May ao thun quang cao


Quá ngọ, tôi hòa mình cùng với đoàn khách khứa đang lũ lượt kéo nhau ra về để tới bắt tay chào từ biệt vợ chồng em. Cái nắm tay cuối cùng ấy diễn ra rất nhanh, có lẽ chỉ khoảng vài tích tắc thôi nhưng vẫn mang lại cho tôi rất nhiều cảm giác. Tôi cố nặn ra nụ cười tự nhiên nhất có thể, ngẩng đầu nhìn em lần cuối rồi quay đi.

Hôm nay em thật lộng lẫy trong bộ váy cưới màu kem, chưa bao giờ tôi lại nhìn thấy em xinh đẹp đến thế. Tôi biết, em đang rất mãn nguyện với đám cưới này. Vẻ hạnh phúc được toát ra từ chính ánh mắt, nụ cười của người con gái tôi đã từng yêu tha thiết. Mà cũng không hẳn là “đã từng”, bởi tôi vẫn “đang” yêu em đấy thôi. Chỉ có điều, người mà em chọn để nắm tay trong ngày lễ vu quy của đời mình lại chẳng phải là tôi, vì thế sau ngày hôm nay tôi sẽ phải chôn chặt tình yêu ấy. Chôn để quên. Chôn để không còn đau.

Tôi và em đã từng là những người tình của nhau. Thực lòng thì tôi cũng lờ mờ nhận ra tính cách của em ngay từ khi hai đứa còn đang là sinh viên đại học. Nhưng bởi quá yêu em nên tôi vẫn cứ tin tưởng vào tình yêu mà em dành cho mình. Có ai ngờ, sau ngày ra trường chẳng bao lâu em rời bỏ tôi để đến với một tình yêu mới.
 Rang su cao cap
 

Tôi buồn, thực sự tôi đã rất buồn. Thế nhưng tôi chẳng làm bất cứ điều gì để níu kéo em lại cả. Tôi chấp nhận sự chia ly này giống như một lẽ tất nhiên, coi nó là quy luật không thể tránh khỏi trong cuộc đời. Vì thế, cho dù rất buồn nhưng tôi không cho phép mình nát tan. Bởi cuối cùng cũng chẳng ích gì, người chịu đau nhất cũng vẫn chỉ là tôi. Tôi hiểu rằng những điều sinh ra đã không phải dành cho mình thì sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thuộc về mình đâu, cũng giống như em vậy. Em đã đến và ở bên tôi trong suốt những năm sinh viên nghèo khó khăn nhất, nhưng vì quan điểm sống của hai đứa khác nhau nên tất yếu phải chia tay.

Tôi không níu kéo, nhưng thực lòng tôi vẫn nuôi một vài tia hy vọng. Tôi vẫn mong đến một lúc nào đó em sẽ chán ghét cuộc sống hiện tại và vì thương nhớ tôi mà quay trở về. Biết là quá mong manh, nhưng thỉnh thoảng trong giấc mơ của tôi vẫn xuất hiện viễn cảnh ấy. Hơn nữa, tôi cũng là một chàng trai có ăn học tử tế, có suy nghĩ, nhận thức và tâm tư tình cảm bình thường, vậy thì làm sao tôi có thể ngay lập tức chối bỏ quá khứ gần bốn năm đẹp tươi của chúng ta được chứ.

 
 Giay dan tuong

Thế nhưng em đã hiện thực hóa quan điểm sống thực dụng của mình và chính thức đặt bút chấm hết cho những hy vọng nhỏ nhoi của tôi bằng một đám cưới như trong mộng. Hôm nay em đẹp một cách quý phái. Em mỉm cười đầy tự tin sánh bước đi bên chồng. Không tự tin sao được khi hầu hết khách khứa đều trầm trồ xuýt xoa. Họ khen khách sạn lớn, khen đám cưới lộng lẫy, khen đồ ăn ngon và những chai rượu ngoại đắt tiền... Họ bàn tán với nhau về cô dâu, chú rể, rằng: cô dâu vừa trẻ vừa xinh, còn chú rể hơi già nhưng được cái lại rất giàu… Tôi im lặng, cảm thấy hình như rượu hôm nay rất đắng.

Chẳng biết tôi đang cảm thấy xót xa vì điều gì nữa. Là cho em, cho tôi, hay đơn giản chỉ là một thứ cảm giác nhất thời? Mừng vì cuối cùng em đã tìm được cho mình một bến đỗ như ý. Em sẽ không bao giờ bất hạnh, bởi theo em thì trong cuộc sống vợ chồng thứ quan trọng đâu phải là tình yêu. Dù sao thì thực lòng tôi cũng cầu mong cho em được hạnh phúc.
phutungoto

Tôi đã cố gắng để đến dự đám cưới của em giống như những người bạn bình thường. Tôi ngồi ở một chiếc ghế không đặc biệt và mọi cử chỉ, thái độ của tôi cũng chẳng khác người ta. Mong rằng sau ngày hôm nay vị trí của em trong trái tim tôi cũng bình thường như thế.


Anh thấy hạnh phúc mỗi khi ở bên em

Tôi yêu em không bởi vì em là ai, mà chỉ là khi bên em tôi luôn là chính mình.

 May ao thun quang cao


Người ta cứ cười anh vì đã yêu và cưới một người con gái hơn mình đến 4 tuổi. Nhưng có sao đâu chứ, cuộc sống hạnh phúc của chúng mình những năm qua chính là câu trả lời thực tế nhất cho mọi lời xì xào bàn tán ấy. Thậm chí có nhiều thằng bạn còn ghen tỵ với anh vì biết “nhìn xa trông rộng” nên mới cưới được một người phụ nữ đảm đang như em.

Mặc kệ người ta nói gì, khen cũng được, chê cũng được mà ghen tỵ thì cũng chẳng sao. Đã từ rất lâu rồi anh chẳng còn để ý người khác nghĩ gì. Anh chỉ còn quan tâm đến việc em và con đang nghĩ gì, đang cảm thấy ra sao mà thôi. Bởi vì, đối với anh thì em và con là cả thế giới.

Anh vẫn còn nhớ mãi buổi tối hôm 8 – 3 năm đó. Sau khi đưa em đi chơi một vòng quanh thành phố, anh chạy xe tận ra ngoài đường quốc lộ, dừng xe lại trên đường rồi lấy hết can đảm để tỏ tình với em. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực vì lo lắng không biết em có nhận lời, còn em thì lại cười vang có vẻ rất khoái chí. Em cười anh vì đã chọn một không gian tỏ tình chẳng lãng mạn chút nào. Nhưng may mắn cho anh là cuối cùng em cũng bẽn lẽn gật đầu.
 
 Rang su cao cap

Sau này anh mới biết, có lẽ đêm đó em sẽ chẳng nhận lời yêu nếu như anh không tỏ tình ở một nơi ồn ào và bụi bặm như thế. Trước đó anh đã là một người đặc biệt trong trái tim em, nhưng chính quyết định ấy của anh đã khiến em nhận ra rằng anh không giống bất cứ một chàng trai nào ở trên đời này cả. Khi biết được điều này anh đã rất vui, vui và cảm thấy mình vô cùng may mắn.

Nhưng có một bí mật bây giờ anh mới tiết lộ. Thực ra hôm đó anh đã đưa em tới ven hồ, định dừng lại ở đó rồi chạy đi mua một bông hoa hồng để quay lại tỏ tình. Thế nhưng chưa kịp dừng xe thì tim anh đã đập rộn ràng vì hồi hộp, khuôn mặt lại đỏ lựng, nóng ran. Dường như lúc đó cơ thể anh có bao nhiêu máu đều dồn cả hết lên mặt thì phải. Anh thấy xấu hổ, thấy ngượng vì nghĩ rằng dưới ánh đèn thế nào em cũng nhìn thấy mặt anh đỏ nhừ lên cho mà xem. Và thế là anh cứ chạy xe vòng vèo, chẳng hiểu sao vô tình lại chạy ra tới tận đường quốc lộ. Nghĩ rằng ở đó đèn đường lờ mờ, tiếng xe chạy ầm ầm nên em sẽ chẳng nhìn rõ gương mặt anh thế nào, chẳng nghe được tiếng tim anh đập thình thịch buồn cười ra sao. Thế là anh dừng xe lại…
 Giay dan tuong

Em thấy không, hai chúng mình đúng là có duyên từ kiếp trước rồi, vậy nên trời xui đất khiến cho kiếp này chúng ta lại gặp nhau. Cảm ơn em rất nhiều, vợ của anh, bởi vì em đã dũng cảm vượt qua biết bao khó khăn và thử thách để đến với anh. Anh biết, khi quyết định làm vợ một người kém mình tới bốn tuổi đồng nghĩa với việc em sẽ phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Thế nhưng em không sợ những lời bàn tán, săm soi của người đời, không sợ mình sẽ già trước chồng, không sợ cả những khác biệt về tâm lý, sinh lý trong tương lai. Em can đảm đặt tình yêu của chúng mình lên trên tất cả và trở thành vợ của anh.
 

Anh thật may mắn vì đã có được một người vợ giống như em. Em đảm đang, tháo vát và lo lắng chu toàn mọi công việc trong gia đình, từ đối nội, đối ngoại đến bạn bè, hàng xóm. Em chăm sóc cho cu Bi của chúng mình ngày càng khỏe mạnh, bụ bẫm. Hôm nào đi làm về cũng có cơm dẻo canh ngọt đợi sẵn anh ở trên bàn. Bạn bè anh mỗi lần đến nhà chơi lại phải trầm trồ thán phục vì hai vợ chồng đều đi làm cả ngày mà nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho.
phutungoto

Thấy em vất vả, tất bật với mọi việc như thế, anh thương lắm. Có nhiều khi anh rất muốn giúp đỡ em gánh vác bớt việc nhà, nhưng em lại cười, đẩy anh ra và bảo: “Thôi anh cứ để đó, em làm một loáng là xong. Nhiệm vụ của anh là lo những việc lớn trong nhà, còn những việc nhỏ nhặt thế này thì cứ để đó cho em”. Em đúng là một người phụ nữ đặc biệt, anh hạnh phúc lắm vì đã được làm chồng của em.

Người ta vẫn hay quá chú trọng vào những điều rườm rà bên ngoài mà nhiều khi lại quên mất đi giá trị cốt lõi. Ngày đó, anh đã bỏ mặc bao nhiêu cô gái trẻ đẹp mà bố mẹ giới thiệu để quyết tâm theo đuổi tình yêu lớn của đời của mình. Và bây giờ anh có thể tự hào trước bố mẹ, trước gia đình hai bên rằng: “Chúng con đã quyết định đúng”.

Em chợt nhận thấy mình chẳng còn yêu anh

Tôi thà được một lần cảm nhận mùi thơm từ mái tóc nàng, một lần được hôn đôi môi nàng, một lần được siết nhẹ đôi tay nàng còn hơn là sống bất tử mà không bao giờ có điều đó. Chỉ một lần thôi!
 May ao thun quang cao


Giống như một thói quen không thể từ bỏ, cứ mỗi khi thích ở một mình là em lại tìm đến quán cà phê nằm ở ven hồ ấy. Quán nhỏ thôi, nhưng chưa khi nào em bắt gặp nó vắng người. Em thích cái không gian yên tĩnh lọt thỏm trong một con phố náo nhiệt ngay ở giữa trung tâm Hà thành, thích những cách bày trí đối lập nhau nhưng không quá gay gắt ở đây. Kể cũng lạ, có lẽ bởi em cảm thấy mọi thứ đều đồng điệu với tâm hồn mình.

Hầu như lần nào em cũng chỉ ngồi đúng ở một vị trí. Em thấy thích chiếc bàn ấy ngay từ lần đầu tiên bước chân vào quán, bởi nó được đặt ở một góc tranh tối tranh sáng, rất khó để có thể nhìn ra. Mà đặc biệt lắm, chiếc bàn rất nhỏ và chỉ có một ghế duy nhất. Có lẽ chủ quán đã cố tình thiết kế nó như vậy dể dành riêng cho những kẻ thích đi uống cà phê một mình. Giống em.
 Rang su cao cap

Bất cứ khi nào em đến cũng thấy chiếc bàn ấy không có người ngồi. Là bởi trời Phật cố tình xui khiến để không ai ngồi vào đó, hay bởi trên đời này có quá ít kẻ lập dị giống em? Sao cũng được, miễn là em được ngồi vào chỗ mình vẫn ưa thích. Từ vị trí này em có thể quan sát được mọi thứ xung quanh. Em vẫn hay gọi cà phê đen và ngồi nhấm nháp nó hàng tiếng đồng hồ, cũng có khi là cả một buổi tối. Chẳng biết em đã trở nên nghiện cái thứ nước đen đắng này từ lúc nào.
 

Em thích ngồi trong một góc tối tối như thế, uống một ly cà phê đen tuyền được đựng trong một chiếc ly sứ toàn là màu trắng. Thậm chí em có thể ngồi bất động một thời gian dài để đắm mình vào những bản nhạc không lời quen thuộc nhưng chưa bao giờ hết hay khi em được thưởng thức chúng tại đây.

Cũng có khi em lại ngồi nhìn chằm chằm vào ly cà phê, thích thú bởi những vệt sáng vụt qua rất nhanh của đèn xe được phản chiếu trên bề mặt cái màu đen ấy. Một thứ ảo giác, mà lại không hẳn là ảo giác. Nó có tồn tại thật, chỉ có điều cái khoảnh khắc ấy diễn ra quá nhanh. Nó đến bất ngờ và gần như ngay lập tức biến mất, vụt qua từ lúc mà người ta còn chưa kịp nghĩ ra cách nào để giữ nó ở lại.
 Giay dan tuong

Vệt sáng đi qua rồi, ly cà phê vẫn đó, nguyên vị trí cũ, không nhúc nhích hay xê dịch, vẫn là cái tách sứ màu trắng đựng một thứ nước màu đen. Chỉ có điều, dường như cứ sau mỗi lần có vệt sáng đi qua thì em lại nhận ra màu cà phê khác đi một chút, đen ánh và sóng sánh hơn. Là bởi em quá ngốc để không nhìn ra màu đen ánh ấy ngay từ đầu, hay tại vì em cứ bị cái ảo giác của vệt sáng kia ám ảnh, để rồi thấy loại cà phê vốn mang màu đen bình thường mà mình vẫn hay uống bất chợt lại trở thành đen ánh, đặc sánh lại hơn?

Chưa bao giờ em lý giải được những điều kiểu như thế. Có thể là thế này, có thể là thế kia, hoặc cũng có thể vừa tại thế này mà lại vừa bởi thế kia. Nói chung thì cuộc đời vẫn thường có vài điều kỳ kỳ như thế. Liệu có bất thường không nhỉ, vì một con bé mới 26 tuổi đầu lại ngồi cả buổi tối với một tách cà phê, nhấm nháp từng chút, từng chút một vị đắng nghét của nó và suy ngẫm về cuộc đời.
 

Thì ngày xưa anh vẫn thường đùa em là “lập dị” đấy thôi. Chẳng tự dưng mà người ta lại gán cho mình một từ kiểu đại loại như thế. Chắc hẳn người ta phải nhìn thấy có ít nhất vài phần trăm tính cách giông giống thì mới đặc biệt dành “tặng” những từ ngữ ấy cho mình. Với em, chắc độ lập dị phải lên tới mức vài chục phần trăm rồi anh nhỉ. Nhưng có thể em đã “lập dị” hơn một chút kể từ ngày anh đi. Không sao cả, em thấy tự hài lòng với cuộc sống của mình và vẫn thấy nó tươi đẹp, thế là đủ.

Anh giống như một vệt sáng vụt ngang qua cuộc đời em, dĩ nhiên là để lại rất nhiều ảo ảnh. Cũng giống như màu đen của tách cà phê kia, em vốn đã là một cô gái mang cá tính mạnh và sống phớt đời, nhưng khi anh đến rồi lại đi, em có cảm giác dường như thái độ sống của mình còn quyết liệt và phớt đời hơn thế.

Nếu nói rằng em không buồn đau, tiếc nuối thì không phải, nhưng chẳng hiểu sao theo thời gian em dần mất đi những cảm giác ấy rất nhanh. Em đã từng một mình đi qua đoạn đường ngày trước mà chúng mình hay đi. Có lần bước chân thẫn thờ, có lần em đi như chạy, vừa đi vừa mong tìm kiếm một hình bóng quen thuộc nào đó trên đường, tâm trạng hoảng loạn mà trái tim thì quặn thắt; và cũng có đôi lần nước mắt em lại rơi dọc theo những bước chân. Thì bởi em vốn là người trân trọng kỷ niệm mà, vậy nên em mới từng khóc vì bị anh bỏ rơi.

Nhưng chính cá tính mạnh mẽ của mình đã giúp em vượt qua tất cả. Em bỏ công việc an nhàn và bắt đầu một việc với nhiều áp lực, hao tổn cả thời gian và công sức hơn. Em dồn hết tâm trí cho công việc. Những lúc muốn thư giãn thì em lại tìm đến quán cà phê này, để chìm trong bóng tối và hòa mình vào những bản nhạc không lời; hoặc em sẽ ngồi nhà mở nhạc rock, đeo tai nghe với âm lượng ở mức to nhất và lắc lư theo điệu nhạc. Hai không gian và loại âm nhạc tưởng như đối lập nhau hoàn toàn ấy lại chính là con người thật của em.
 

Em tìm thấy chính mình trong thứ nhạc chát chúa dữ dội ấy. Không hề ủy mị, sướt mướt mà ngược lại, nó đau đớn tột cùng nhưng ngay sau đó lại vùng lên một cách mạnh mẽ ngay từ chính nỗi đau.  Em vẫn là môt “tín đồ” của nhạc rock, nhưng kể từ lúc anh đi, em lại càng thích nghe nó hơn.
phutungoto

Hôm nay trời bất ngờ chuyển lạnh, những cơn gió đầu mùa dội về khiến ai cũng phải co ro. Có lẽ người ta đã quá quen với cảm giác mát mẻ dễ chịu của mùa thu nên khi trời chuyển lạnh thì chẳng mấy ai là thích thú. Em dạo quanh một vòng face book, thấy bạn bè đứa thì kêu buồn, đứa lại cảm thấy cô đơn. Kể cũng lạ, em mới đang là người thật sự cô đơn, thật sự thiếu một vòng tay ấm thì tại sao em lại không có cảm giác gì?

Thế là tối nay một mình em lại đi vào con đường ấy. Em muốn thử kiểm tra xem có thật là trái tim em đã trở nên chai sạn rồi không. Bao nhiêu là kỷ niệm ùa về, nhưng hình như em đã không còn cảm giác. Em vẫn bước từng bước một, chậm rãi lắm, nhưng đã không còn là những bước chân thẫn thờ của ngày xưa.

Em ngẩng đầu nhìn lên vòm cây xum xuê lá, bất giác khóe môi nở một nụ cười. Liệu em nên mừng vì đã không còn cảm thấy nhớ anh, hay em phải lo lắng vì đã mạnh mẽ quá đến mức khiến trái tim mình trở nên chai sạn, không còn cảm giác yêu với bất cứ một người nào?